Ta gật đầu.
“Để ta nhìn ngươi kỹ một chút.”
Tống Trì nhìn thấy bóng dáng mẫu thân trên người ta.
Trong mắt ông ánh lên lệ quang.
“Hài tử… sao con lại tới nơi này?”
“Ta tới để khuyên ngài quy hàng Bắc Nguyệt.”
Nhưng mọi chuyện lại không thuận lợi như ta dự đoán.
Tống Trì lập tức từ chối.
“Ta là người Đại Yến, sao có thể thông đồng với địch, phản quốc được?”
“Ngài biết vì sao ta xuất hiện ở đây không? Là vì Thẩm Uy đem ta dâng cho quốc chủ Bắc Nguyệt làm nam sủng. Dựa vào đâu đều là hoàng tử, Thẩm Tễ Ninh có thể ngồi trên ngai vàng kia, còn ta thì không thể? Tống thúc… ta không cam lòng.”
Tống Trì một chưởng đập mạnh lên tường.
“Hắn vậy mà dám đối xử với con như thế?!”
“Tống thúc, giúp ta đi.”
Tống Trì có chút do dự.
“Nếu chỉ vì tư tâm của một mình ta mà khiến hai nước giao chiến, bá tánh lưu ly thất sở… ta thật sự không đành lòng.”
“Vậy nhìn Thẩm Tễ Ninh bóc lột dân chúng, ngài đành lòng sao? Ngài đây là ngu trung!”
“Hài tử, con không cần nói nữa. Trở về đi.”
18
Không thể thuyết phục Tống Trì quy hàng, ta buồn bực suốt mấy ngày liền.
Đến tết Nguyên Tiêu, Cố Vân Thời đề nghị dẫn ta xuất cung ngắm hoa đăng để đổi tâm trạng.
“Ngươi tới Bắc Nguyệt lâu như vậy rồi, ta dẫn ngươi đi dạo cho tử tế.”
Nói thật…
Ta đã động lòng.
Kiếp trước, nửa đời đầu ta bị nhốt trong lãnh cung Đại Yến, nửa đời sau lại bị giam trong tẩm điện của Cố Vân Thời.
Căn bản chưa từng nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Ta thay thường phục rồi theo Cố Vân Thời xuất cung.
Nguyệt Nhiễm với thân phận thị vệ vẫn luôn theo sát bảo vệ hắn.
Hắn như gà mẹ giữ con, nhất quyết nhốt Cố Vân Thời trong phạm vi tầm mắt của mình.
Cố Vân Thời dẫn ta đến trước một quầy bán hoa đăng, hỏi:
“Ông chủ, hoa đăng này bán thế nào?”
“Năm văn tiền một lần đoán đố đèn. Đoán đúng ba câu có thể chọn tầng trên cùng, đúng hai câu thì chọn hàng thứ hai, đúng một câu chỉ được chọn mấy cái bên dưới. Còn đoán không ra… coi như chiếu cố việc làm ăn của tiểu nhân.”
“Tễ Bạch, ngươi thích cái nào?”
Ánh mắt ta dừng trên một chiếc đèn hình phượng hoàng.
Phượng hoàng dục hỏa trọng sinh.
Ý nghĩa cực kỳ tốt đẹp.
Thấy ta nhìn chằm chằm chiếc đèn phượng hoàng không rời mắt, Cố Vân Thời lập tức hiểu ra.
Hắn lấy mười lăm văn tiền từ túi bạc đưa cho tiểu thương.
“Rút ba lần.”
Lần đầu tiên hắn rút được câu đố:
【Trên không có huynh trưởng, đoán một chữ.】
Hắn nghĩ nửa ngày vẫn không có đầu mối.
“Cái này đơn giản mà, thiếu một chữ ‘ca’ nên là chữ ‘ca’.”
Nguyệt Nhiễm đứng bên cạnh đột nhiên chen vào đáp.
Cố Vân Thời xấu hổ sờ sờ mũi, lại rút câu thứ hai.
Lần này là:
【Bên trong có người, đoán một chữ.】
Cố Vân Thời vẫn không nghĩ ra.
Nguyệt Nhiễm nhịn nửa ngày cuối cùng vẫn không nhịn được.
“Là chữ ‘nhục’, trong thịt bò có chữ người.”
Liên tiếp hai lần bị Nguyệt Nhiễm cướp lời, Cố Vân Thời mất hết mặt mũi.
Hắn hung hăng trừng mắt nhìn Nguyệt Nhiễm.
“Rốt cuộc là ngươi đoán hay ta đoán?”
“Chủ thượng đoán, chủ thượng đoán.”
Lúc này Cố Vân Thời mới rút câu thứ ba.
【Bảy tiên nữ gả đi một người, đoán thành ngữ.】
Cố Vân Thời vẫn không đoán ra được, chỉ đành mạnh miệng cứu vãn thể diện.
“Đây là loại câu đố gì vậy, loạn thất bát tao.”
Tiểu thương thấy hắn không đoán được, lập tức nắm lấy cơ hội làm ăn.
“Hay công tử bỏ thêm năm văn nữa rút thêm một lần?”
“Ai nói ta đoán không ra?”
Cố Vân Thời lúc này vẫn còn cứng miệng.
Thấy vậy, ta vội đưa cho hắn một bậc thang đi xuống.
0 Nhận xét