Bởi vì một đội ngũ đàn anh đàn chị nghiên cứu sinh của trường đạt được một giải thưởng có trọng lượng cực cao trên quốc tế, trường chuẩn bị pháo hoa chúc mừng.
Trời tối sớm, sáu giờ đã tối mịt hoàn toàn, trong sân điền kinh càng tập trung không biết bao nhiêu người.
Những người bạn cùng phòng khác cũng đều đến xem pháo hoa, duy chỉ có Phượng Hoa lúc này đang ở cùng một đàn em khóa dưới nào đó.
Tôi đứng bên hố cát nhảy xa, lặng im chờ đợi pháo hoa nở rộ.
Không một lúc sau, trên bầu trời xuất hiện những chùm pháo hoa rực rỡ tươi sáng, lúc lên lúc xuống, bụi bay lên cũng mang theo hương vị tốt đẹp.
Xung quanh đều là tiếng kinh hô và khen ngợi, bầu không khí tốt đẹp đến mức khiến người ta muốn khóc.
"Thôn Thôn." Giọng nói trong trẻo xen lẫn sự vui vẻ dịu dàng xuất hiện bên cạnh.
Kỷ Minh tìm được đến đây rồi. Ánh sáng pháo hoa trên mặt lúc sáng lúc tối, rực rỡ nhưng ngắn ngủi.
Giữa dòng người, tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng nói: "Tôi nghĩ thông suốt rồi."
"Đời người ngắn ngủi, ngại gì thử một lần."
Kỷ Minh nói, tôi thích gió, hắn liền đuổi theo gió cùng tôi, thích sao trời, hắn liền đuổi theo sao trời cùng tôi, tôi thích du lịch, hắn liền đi du lịch cùng tôi.
Tôi không cách nào thờ ơ không động lòng, hoặc có thể nói, vào thời điểm đó tôi đã biết, mình tiêu đời rồi.
Mỗi một câu Kỷ Minh nói đều là sự đồng hành, mà tiền đề của sự đồng hành là tôi muốn.
Bởi vì tôi muốn, cho nên hắn sẵn sàng đồng hành cùng tôi đi làm, vô điều kiện đi làm.
Hắn không phải đặt tất cả mọi thứ trước mặt tôi để tôi trực tiếp hưởng dụng, mà là cùng nhau sở hữu dưới những trải nghiệm chung.
Con người sẽ vì sự quan tâm yêu thương nhất thời của người khác mà sinh ra sự ỷ lại, chuyện này rất bình thường.
Tương tự như vậy, sinh ra rung động, cũng rất bình thường.
Cho dù sau này có thể ngọn lửa tình yêu dập tắt, gặp phải vô số khó khăn, nhưng ít nhất hiện tại thì nên trân trọng hiện tại.
Kỷ Minh nghiêng đầu đối mắt với tôi, vành mắt hơi đỏ lên, đưa tay ra, năm ngón tay mở ra nắm chặt lấy tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau, sau đó tự nhiên buông thõng xuống.
"Thôn Thôn."
"Tôi rất vui."
"Tôi cũng vậy." Người dũng cảm tận hưởng tình yêu trước, cho nên tôi rất giỏi đúng không.
13.
Pháo hoa chưa bắn xong chúng tôi đã rời đi, bởi vì người rất đông, cho nên nắm tay ở bên trong cũng không hề nổi bật.
Chúng tôi chọn con đường nhỏ.
Suốt chặng đường không nói một câu nào, chỉ là cảm thấy tay dính chặt hơn bất cứ lúc nào, muốn nắm chặt lấy đối phương.
Rõ ràng ra rất nhiều mồ hôi cũng hoàn toàn không cảm thấy có gì. Xuyên qua trăm bậc thang, lại xuyên qua con đường nhỏ bên ngoài thư viện, rất nhanh đã sắp đến tòa ký túc xá.
"Nhanh thật đấy." Tôi thấp giọng phát ra một tiếng bùi ngùi.
Kỷ Minh nhíu mày, rõ ràng có một số lời muốn nói.
"Bạn trai, xin mời nói." Tôi mỉm cười trêu chọc hắn.
Hắn: "!!!"
Ánh mắt đột nhiên sáng lên, hắn chấn động đến mức nói năng lộn xộn, một lúc lâu mới lắp bắp diễn tả được ý tứ, hắn cảm thấy bây giờ về sớm quá.
Vừa vặn hợp ý, hai chúng tôi lại quay về đường cũ, cho đến tận gần mười một giờ.
Kỷ Minh đưa tôi đến tầng lầu của tôi, lúc này mới về ký túc xá của mình.
Tôi nhìn bóng lưng hắn, lại cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh.
Độ nóng còn lại trên tay nói cho tôi biết giây trước bạn trai mới nắm lấy nó.
0 Nhận xét