[Nuốt Trọn_] Chương 17

 "Haiz." Về ký túc xá, tắm rửa cực kỳ nhanh chóng xong tôi nằm lại trên giường.

Mở điện thoại ra, Kỷ Minh đã gửi tin nhắn qua rồi.

[Thôn Thôn, tôi muốn gặp em.]

Tôi không nhịn được ho khan một tiếng, chết tiệt thật, này cũng quá dính người đi.

[Vừa rồi đã gặp rất lâu rồi, phải để dành một ít cho tương lai chứ, biết chưa?]

Nhắn tin xong, tôi một lần nữa thở dài một tiếng thật sâu: "Haiz..."

Oán niệm vô tận khiến vài người bạn cùng phòng đều phát hiện ra vấn đề: "Tiểu Trì, làm sao thế?"

"Không, không có gì." Tôi cũng không thể nói hôm nay vừa có bạn trai, cùng một tòa nhà, không nỡ tách ra chứ.

"Haiz..."

Mấy người bạn cùng phòng: "..."

Giây tiếp theo, tôi vừa định thở dài thì ánh mắt họ đã nhìn về phía tôi trước rồi.

Tôi lật người sang hướng khác, không chấp nhặt với họ, một đám tró độc thân, tôi cần phải thông cảm một chút.

Kỷ Minh lại gửi tin nhắn qua, là một số hình ảnh đại diện, còn là hình đại diện đôi!

[Bạn trai, xin mời chọn.]

Tôi: [!!!]

Tôi dường như có thể tưởng tượng được biểu cảm của đối phương lúc này, học theo lời của tôi để trêu chọc tôi.

Nhưng hình đại diện đôi có phải quá phô trương rồi không.

[Tấm này đẹp này, dùng nó đi.] Thân thể luôn thành thật hơn não bộ.

Người vừa vào năm tư, hẹn hò với một cậu bạn trai, có chút luống cuống chân tay.

Tôi lén lút lên mạng tìm tài liệu cứu trợ.

Xem đến mức đầu óc quay cuồng, chỉ nhớ được một cái.

Tôi trùm chăn, chụp ảnh hướng về phía chỗ xương quai xanh kia, lại cảm thấy chụp bị tối. Lặp đi lặp lại vài lần lúc này mới kết thúc, sau đó gửi cho Kỷ Minh.

[Phúc lợi trước khi ngủ.]

"Tống Trì, cậu làm cái gì đấy?" Phượng Hoa nghi ngờ nhìn tôi.

Giường của cậu ta và giường của tôi liền nhau, lúc này ghé sát qua, híp mắt lại nói tiếp: "Nhìn dáng vẽ rạo rực vừa rồi, chụp cho tên đàn ông hoang nào xem đấy."

Tôi lập tức phản bác: "Đây không phải là nhận thức chung sao, hơn nữa chúng ta yêu đương cũng không cần thiết phải để mọi người đều biết mà."

Phượng Hoa hiếm khi nghiêm túc mà nhìn tôi một cái: "Tống Trì, đây thực sự là nhận thức chung sao?"

Phân tích nhất châm kiến huyết của cậu ta đã đập tan tất cả những giả tượng dưới sự vui vẻ thời kỳ đầu yêu đương mà tôi dựng lên bao nhiêu ngày nay.

Tôi thực sự lo lắng.

Lo lắng ảnh hưởng của mối tình này, lo lắng sau khi công khai thì Kỷ Minh có thể sẽ không chịu đựng nổi mà lựa chọn chia tay, cũng lo lắng chính mình có thể sẽ vì ánh mắt của người khác mà lựa chọn từ bỏ.

Tôi lo lắng kết cục có thể gặp phải nên giống như đà điểu mà trốn đi, nhưng chuyện này đối với Kỷ Minh mà nói thì quả thật là không công bằng.

Chỉ là, nếu vào thời điểm này mà mưu cầu sự công bằng, vậy tương lai thì sao?

13.

Lời của Phượng Hoa có lý, tôi có thể hiểu, nhưng tạm thời không thuyết phục được chính mình.

Cho nên khoảng thời gian tiếp theo, yêu đương với Kỷ Minh tôi cũng có chút phân tâm, bắt đầu hoài nghi quyết định ban đầu quá mức vội vàng.

Nhưng nếu bây giờ nói rõ ràng, Kỷ Minh có khi nào sẽ bị tổn thương không?

Giống như lặp lại sự lựa chọn trước đây.

Tôi như bị che mắt mà đâm sầm loạn xạ, giống như con ruồi mất đầu.

Lễ giáng sinh, hội sinh viên tổ chức một buổi dạ hội hóa trang tại quảng trường của trường.

Tôi và Kỷ Minh đều tham gia, hắn mặc trang phục kỵ sĩ, tôi mặc trang phục đạo sĩ Mao Sơn.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘