Có người mời hắn nhảy, hắn lịch sự nói với đối phương mình có đối tượng rồi, đối tượng sẽ tức giận.
Mà tôi thì quen biết bạn bè, đàn em khóa dưới tìm tôi nhảy, tôi cứng đờ người, cuối cùng lại đồng ý.
Kỷ Minh nhìn thấy cũng không nói lời nào, chỉ mân mê điện thoại.
Không một lúc sau, trên điện thoại ngập tràn tin nhắn. Đều là Kỷ Minh gửi.
Hắn chụp lại tất cả các loại điểm tâm và trái cây hắn đã nếm qua mà tôi chắc là sẽ thích ăn, bảo tôi nhớ ăn.
Ở tất cả các hoàn cảnh đều giống như tinh tú tỏa sáng như hắn lại bận rộn xoay quanh bàn.
Kỷ Minh rất xuất sắc, hắn chưa từng ép tôi làm cái gì, chỉ để tôi tự lựa chọn.
Một người như vậy tại sao lại thích tôi chứ? Chỉ vì sự quan tâm lần đó của tôi sao? Câu trả lời cho câu hỏi này bây giờ đã không còn quan trọng nữa rồi.
Điều tôi nên biết là, trước khi tôi đưa ra lựa chọn yêu đương với con trai, Kỷ Minh đã đưa ra những lựa chọn này rồi.
Hắn không hề đơn giản mà bước qua, mà là một người đi qua khoảng thời gian mơ hồ hoảng loạn đó, tiếp theo lại vực dậy tinh thần, bay nhanh về phía tôi.
Hắn đã làm đủ tốt rồi. Tôi không phải kẻ ngốc, cũng không mù, tôi biết những chuyện này khó khăn biết bao.
Cho nên à. Không thể như vậy nữa rồi.
"Đàn anh, có thể nhảy với em một điệu không?" Văn Chi lấy hết can đảm tiến lên, tôi mang theo áy náy nói một câu xin lỗi.
Lúc này, Phượng Hoa mặc trang phục của Kakashi cười nói: "Đàn em, có thể nhảy với tôi không, Tống Trì nhảy không ra gì đâu."
Tôi nhìn Phượng Hoa bằng ánh mắt biết ơn, sau đó bước về phía Kỷ Minh.
Kỷ Minh đứng một mình có chút cô đơn. Tôi đi qua đó, tôi nâng tay lên, giọng nói có chút run rẩy: "Kỷ Minh, có thể nhảy với tôi một điệu nhảy không?"
Câu trả lời của Kỷ Minh cũng có thể nghe ra một chút âm run: "Ừ."
Hắn đưa tay ra, dưới tình huống rất nhiều người đều đang chú ý.
Trong tiếng nhạc, vào khoảnh khắc ghé sát lại gần kia, tôi nói: "Kỷ Minh, tôi thích cậu."
Hắn nói: "Ừ, tôi biết."
"Tôi cũng vậy."
"Tôi không phải là người có tính cách biết nói lời đường mật, thậm chí cảm thấy những lời nổi da gà đó nói ra quá ngượng ngùng, cũng đã trì hoãn quá lâu."
"Nhưng Kỷ Minh, trước đây tôi có lẽ chỉ là vì để cậu không tự hại mà nói lời yêu cậu, nhưng thực ra từ lâu đã không phải thế rồi."
"Tôi thực sự rất thích cậu, thích hơn nhiều so với những gì cậu nghĩ."
Gió tuyết từ từ thổi đến. Trận tuyết đầu mùa của mùa đông năm nay đã rơi xuống rồi.
Kỷ Minh trả lời: "Tôi cũng vậy."
14.
Tin tức tôi và Kỷ Minh yêu nhau rốt cuộc vẫn truyền ra ngoài, bức ảnh điệu nhảy của đạo sĩ Mao Sơn và kỵ sĩ tuấn mỹ trên bức tường tỏ tình từ lâu đã phủ sóng khắp nơi.
Phượng Hoa thậm chí còn long trọng đăng một dòng trạng thái: [Người vừa vào năm tư, bạn cùng phòng công khai comeout, với cái người đẹp trai nhất tốt nhất kia, thay mặt bọn họ cảm ơn lời chúc phúc của mọi người trước nha.]
Phím dấu chấm than của Lý Nguyên Nhất sắp bị ấn nát rồi: [Bạn tốt? Bạn tốt cùng hôn hôn à? Tuy nhiên, lời chúc phúc thì vẫn có nhé, vé trận chung kết cuộc thi hát tôi tặng miễn phí luôn!]
Văn Chi: [Đàn anh đẹp trai quá!]
Tạ Đường: [Đã đi tiền mừng, chớ phụ lòng (đại hội thể thao).]
Một đàn em khóa dưới nào đó: [Chiếc khăn len đàn anh Tống đan, thực ra bây giờ nhìn lại thì hình như cũng khá đẹp mắt đúng không. Tôi xin lỗi, trước đây tôi không nên dùng thẩm mỹ của mình nói bậy. Nhưng mà Kỷ Minh, công khai chuyện lớn như vậy thì không nên phát kẹo sao?]
0 Nhận xét