[Nuốt Trọn_] Chương 5

 Sau khi suy đi nghĩ lại, tôi đại khái có thể hiểu được nguyên nhân Kỷ Minh đối xử tương đối có thiện ý với mình.

Đều là người trưởng thành cả rồi, chuyện tôi mượn cớ gọt hoa quả để quan tâm hắn mấy ngày trước cùng màn tỏ tình tuy hiệu quả kém cỏi nhưng sơ tâm vẫn tốt đẹp kia, hắn chắc chắn là hiểu được ý tốt rồi.

Tình bạn giữa đàn ông với nhau luôn đơn giản và dứt khoát như vậy, dù sao bốn bể đều là anh em mà!

Sau khi giác ngộ, nhìn lại Kỷ Minh, tôi không cần phải giống như chuột thấy mèo nữa.

Thỉnh thoảng chạm phải ánh mắt của hắn, tôi vẫn thản nhiên tự tại mỉm cười đáp lại, ngược lại là hắn, trở nên hơi né tránh, lần nào cũng nhanh chóng dời mắt đi, sau đó cầm trà sữa lên uống.

Một lúc sau, buổi giao lưu kết thúc.

Phượng Hoa xung phong tiễn đàn em khóa dưới về ký túc xá, tôi lười tham gia náo nhiệt, đi vệ sinh một chuyến rồi đợi đến cuối cùng.

Lúc đi ra, đêm thưa sao sáng.

Một bóng người đang đứng dưới ánh đèn đường bên ngoài, bóng bị kéo dài đến bức tường hoa tử đằng bên cạnh.

Kỷ Minh xách đồ, một tay đút túi quần.

"Đợi người à?" Tôi nhẹ giọng hỏi một câu.

Kỷ Minh đưa tay ra, đưa ly trà nho có thạch vừa cầm trên tay qua.

"Đợi tôi?"

Kỷ Minh chớp chớp mắt, hơi khó hiểu: "Không phải cậu bảo tôi đợi cậu sao?"

Tôi đột nhiên vừa buồn cười vừa bất lực, Kỷ Minh nhất định đã coi ánh mắt nhìn nhau vừa rồi thành một loại ám chỉ của tôi.

"Không phải ý đó à? Cũng không sao."

Kỷ Minh tự nhiên tùy ý nói một câu, không biết có phải ảo giác hay không mà giọng điệu của hắn dường như có chút nhẹ nhàng, không quá giống như người bị hiểu lầm ý.

Cũng phải, chuyện nhỏ mà thôi.

Anh em với nhau ở chung một tòa nhà, cùng nhau đi về chẳng phải rất bình thường sao, cũng có phải người lạ đâu.

Đường về chỉ có một đường, một vài sinh viên ngoại trú lúc này đang đạp xe máy điện vội vàng đi ra ngoài.

"Nhường một chút, xin lỗi." Một chiếc xe máy điện cực kỳ nguy hiểm lướt qua rồi nhanh chóng biến mất ở cuối con đường.

Kỷ Minh nhíu mày, từ vị trí đang song hành bên phải, khựng lại một chút rồi bước sang phía bên trái của tôi.

"Sau này có chuyện gì có thể nhắn WeChat." Hắn đột nhiên nói một tiếng.

"Ồ, được." Tôi ngẩn người, lại nghe thấy hắn nói: "Ngày mai cậu có rảnh không? Ba giờ chiều, sân bóng rổ số hai."

"Chắc là có, đúng rồi, có rảnh."

"Vậy ngày mai gặp."

Tốc độ Kỷ Minh nói chuyện khá nhanh, không nhìn rõ sắc mặt, sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi thì hai người cũng một lần nữa trở nên im lặng.

Tách nhau ra ở hành lang tòa ký túc xá, tôi trở về phòng, rất lâu sau Phượng Hoa mới hớn hở quay về: "Tống Trì, bổn thiếu gia về rồi đây."

Sau một hồi náo loạn, tôi nằm trên giường.

Tạ Đường gửi tin nhắn đến: [Thôn Thôn, ngày mai nhớ đến xem tôi chơi bóng đấy.]

[Sân bóng rổ số hai?]

Tạ Đường: [Ồ, sao cậu biết, đúng rồi, hình như hôm nay tâm trạng Kỷ Minh rất tốt, sau khi về ký túc xá thì đột nhiên tìm đội trưởng của chúng tôi bảo hắn muốn ra sân. Nhân lúc hắn đang vui, ngày mai tôi tìm hắn nói lại chuyện công việc xem sao, cậu đừng nản chí.]

[Vừa mới xong à?]

Tạ Đường trả lời một chữ ừ, tôi tắt điện thoại, nhắm mắt thẫn thờ một lúc rồi lại mở vòng bạn bè ra xem.

Đập vào mắt là dòng trạng thái vừa mới đăng của Kỷ Minh, người gần như không bao giờ đăng bài lên vòng bạn bè.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘