[Sau Khi Nhìn Thấy Đạn Mạc, Tôi Ôm Bụng Bầu Bỏ Trốn_] Chương 1

 1

Tôi là một thiếu gia ngậm thìa vàng từ khi sinh ra.

Hai mươi bốn năm cuộc đời, trong từ điển của tôi chưa từng có chữ "sợ”.

Tôi để mắt tới gương mặt của Lục Ngư.

Cho dù hắn chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, tôi cũng nhất định phải có được hắn.

Và tôi thật sự đã làm như vậy.

Tôi lợi dụng thế lực gia tộc để ép hắn ở rể, cắt đứt tiền đồ của hắn.

Vì trong lòng có chút áy náy, suốt ba năm kết hôn, tôi luôn sai bảo hắn như người hầu. Chỉ cần không vừa ý một chút là lập tức buông lời châm chọc, chế giễu.

Lục Ngư lại là kiểu người xương cốt cực cứng.

Dù tôi có chà đạp hắn thế nào, hắn vẫn luôn mang bộ mặt vô cảm như người chết.

Không phản kháng.

Cũng chẳng thuận theo.

Nhưng ngang ngược thì ngang ngược, tôi rốt cuộc vẫn không dám động vào hắn.

Ba năm kết hôn, đến miếng thịt ngon tôi cũng chưa từng được ăn, chỉ toàn uống thuốc ức chế!

Cho đến một ngày gan lớn bằng trời.

Dưới sự xúi giục của cậu bạn Omega, tôi nhờ người mua trên mạng một loại thuốc không thể đem ra ánh sáng.

Nghe nói thuốc này không màu không mùi, uống vào sẽ khiến người ta quên sạch quá trình đã xảy ra nhưng vẫn không ảnh hưởng đến chức năng nào đó.

Quan trọng nhất là còn khiến đối phương không thể giải phóng pheromone.

Nhân lúc Lục Ngư đang tắm nước lạnh, tôi đổ toàn bộ thuốc vào cốc nước đá hắn thường uống.

Đêm hôm đó, cuối cùng tôi cũng được toại nguyện.

Sau khi tận hưởng một phen thỏa thích, tôi bắt đầu nghiện cảm giác ấy.

Mở điện thoại lên, tôi hưng phấn đặt liền một trăm đơn hàng trong cùng một cửa tiệm.

Sau khi nhận hàng, ngày nào tôi cũng dùng một lần, có hôm còn hai lần.

Hoàn toàn không hề cân nhắc đến tình trạng cơ thể của Lục Ngư.

Nhưng tôi nghĩ chắc hắn không yếu đâu.

Dù sao lần nào cũng số lượng đầy đủ, chất lượng đảm bảo.

2

Suốt một tháng tiếp theo.

Lục Ngư thường xuyên lén nhìn tôi.

Im lặng nhìn tôi.

Trong mắt đầy vẻ u oán như sắp tràn ra ngoài.

Bị hắn nhìn đến chột dạ, tôi chỉ có thể giả vờ như không thấy, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại.

Rồi tối đến lại ăn sạch sẽ không chừa chút nào.

Sau một lần bỏ thuốc nữa, vừa từ trên giường bò xuống, dạ dày tôi đột nhiên cuộn trào dữ dội.

Tôi bịt miệng lao vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn khan liên tục.

Sợ mình ăn uống quá mức nên sinh bệnh, tôi run rẩy nhắn tin cho bác sĩ riêng.

【Bổn thiếu gia gần đây chắc bồi bổ hơi quá tay rồi. Ăn uống không ngon, còn hay buồn nôn. Chiều nay mang thiết bị tới kiểm tra cho tôi.】

Gửi xong, tôi vội vàng bổ sung thêm một câu.

【Nhớ nhé, chiều mới được tới.】

Buổi chiều Lục Ngư sẽ ở công ty làm việc kiếm tiền cho tôi, chắc chắn không về sớm.

Nhưng để đề phòng bất trắc, tôi vẫn nhắn cho hắn:

【Chồng à, chiều nay anh nhất định phải ngoan ngoãn ở công ty, không được về nhà, biết chưa?】

Bên kia rất nhanh hiện dòng chữ:

“Đối phương đang nhập...”

Tôi đợi mãi cũng không thấy hắn trả lời.

Mất kiên nhẫn, tôi nhắn thêm:

【Muốn nói gì thì nói đi! Làm như tôi vô lý lắm không bằng!】

Lần này Lục Ngư trả lời rất nhanh:

【Không có gì đâu, vợ à.】

【Chúc em ở nhà chơi vui vẻ.】

【Nhớ dùng biện pháp an toàn.】

Đi khám bác sĩ thì cần làm biện pháp an toàn gì chứ?

Chẳng lẽ sợ tôi gặp tai nạn y khoa?

Đúng là chu đáo thật.

Được tôi dạy dỗ tốt quá rồi.

Thế là tôi vui vẻ đáp lại:

【Coi như anh biết điều.】

Lục Ngư: (* ̄3 ̄)╭……

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘