Muốn sờ.
Muốn đem hắn về nhà để ngày nào cũng được nhìn ngắm.
Khung cảnh trong giấc mơ bắt đầu tăng tốc.
Năm hai.
Năm ba.
Tôi lợi dụng quan hệ gia đình, cắt đứt toàn bộ cơ hội thực tập của hắn.
Vào lúc hắn thiếu tiền nhất để chữa bệnh cho mẹ nuôi.
Tôi cầm hợp đồng đứng trước mặt hắn.
"Ở rể nhà họ Tô, tôi sẽ cho anh tiền."
Sau đó.
Chữ "Hỷ" màu đỏ được dán đầy trên cửa sổ.
Tiếng nước lạnh vang lên từ phòng tắm.
Một cảm giác chua xót cuộn trào từ dạ dày.
Ngũ tạng lục phủ như bị bóp nghẹt dữ dội.
Tôi bỗng mở choàng mắt.
Trong căn phòng tối đen chỉ còn chút ánh trăng lọt qua cửa sổ.
Tôi bật dậy khỏi giường.
Bịt miệng lao tới bên thùng rác, nôn khan dữ dội.
Không nôn ra được gì.
Chỉ có vị chua đắng nơi cổ họng.
Nước mắt không kiểm soát được mà chảy đầy mặt.
"Khó chịu quá..."
Cái thể chất chết tiệt này.
Tôi rút khăn giấy lau bừa khóe miệng và mắt.
Mu bàn tay chạm phải chiếc sơ mi đặt ở đầu giường.
Tôi kéo nó lại.
Vùi mạnh mặt vào đó, hít thở thật sâu.
Không còn tác dụng nữa.
Mùi tuyết tùng nhàn nhạt trên đó đã tan biến từ hai tháng trước.
Đứa bé trong bụng vẫn không có ý định yên tĩnh lại.
"Đừng đạp nữa..."
"Cha con không cần chúng ta nữa rồi..."
"Con có quậy cũng chẳng còn mùi tuyết tùng cho con ngửi đâu..."
17
【Sao nhìn pháo hôi này thảm thế nhỉ? Vừa bị tra nam bỏ rơi, vừa mang thai trước khi kết hôn.】
【Đáng đời. Ai bảo cậu ta mang thai con của đàn ông hoang rồi còn muốn bỏ trốn theo người ta. Không biết rằng tra nam mặc quần lên là trở mặt ngay, giờ chỉ có thể trốn ở cái nơi rách nát này chịu khổ thôi.】
【Biết vậy thì cần gì ngày trước. Công chính bây giờ là con ruột của người giàu nhất, quyền lực trong tay. Nhổ đại một sợi lông chân còn to hơn cái ngõ rách này.】
【Thực ra công đã truy nã cậu ta trên toàn mạng rồi. Bắt được là gói dịch vụ lột da rút gân trọn bộ luôn.】
Tôi nhìn chằm chằm mấy dòng chữ trước mắt.
Dịch vị lại dâng lên cổ họng.
"Đàn ông hoang với tra nam cái gì chứ!"
"Đó là chồng hợp pháp, có giấy đăng ký kết hôn đàng hoàng của tôi!"
"Người không nhận ai mới là ai hả? Rõ ràng là tôi bỏ hắn mà."
Tôi lẩm bẩm với không khí.
Càng nghĩ càng thấy buồn bực.
Muốn uống ngụm nước.
Nhưng phát hiện chiếc cốc đã trống không.
Từ chiều hôm qua tới giờ, tôi còn chưa uống nổi một ngụm nước ấm.
Trước đây ở nhà họ Tô.
Chỉ cần tôi hơi nhíu mày, hơn chục người hầu đã bưng tổ yến, vi cá đứng xếp hàng chờ tôi chọn.
Trước khi ngủ, Lục Ngư còn giúp tôi trải giường phẳng phiu.
Bây giờ ngay cả chăn cũng nổi đầy viên vải.
Tôi còn đang than thở.
Bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.
Ai vậy?
18
Tôi chống cái eo nặng nề, chậm chạp đi mở cửa.
Cửa vừa hé ra một khe nhỏ.
Một bóng người ăn mặc sặc sỡ đã chen thẳng vào trong.
Là Trình Dã.
Trên tay cậu ta xách đủ loại túi lớn túi nhỏ.
Toàn là tổ yến, hải sâm và những loại thực phẩm bổ dưỡng đắt tiền.
Những chiếc hộp đủ màu sắc chất thành một ngọn núi nhỏ.
"Cuối cùng cũng tìm được cậu."
"Cái nơi này của cậu, trên bản đồ còn chẳng xứng đáng có tên nữa."
Cậu ta ném đống đồ lên bàn.
Sau đó quay người lại nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt cậu ta lập tức khóa chặt vào cái bụng đã nhô cao của tôi.
"Ôi chà, mấy tháng không gặp, thật sự mang theo một quả bóng luôn rồi à!"
0 Nhận xét