【Thật ra tôi rất rộng lượng, không nhỏ nhen như em nghĩ đâu. Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền nuôi em... và họ.】
【Vợ à, nếu em thật sự thật sự thích hắn đến vậy, tôi có thể cho phép hai người mỗi tuần gặp nhau một lần. Chỉ cần thời gian và địa điểm do tôi quyết định là được.】
【Vợ à...】
Nhìn hàng dài tin nhắn đó, tôi do dự.
Có lẽ chồng tôi thật sự có chút thích tôi nhỉ?
Bình thường hắn nói chuyện lớn tiếng còn không dám.
Làm sao có thể giống như lời đám bình luận nói, biến tôi thành người heo được?
Hơn nữa mấy lời này đọc lên còn thấy đáng thương nữa.
Đến chuyện bị cắm sừng cũng nhịn được.
Hắn ngốc thật hay sao?
Tôi đang định nhắn lại cho hắn.
Bình luận lập tức xuất hiện.
【A a a a! Chiêu kéo dài thời gian kinh điển đây mà!】
【Công cố tình giả đáng thương để lừa pháo hôi quay về, cao tay thật! Chỉ cần pháo hôi mềm lòng là lập tức thu lưới bắt cá.】
【Mọi người đừng bị lừa! Lúc này công đã đập nát nửa phòng sách rồi, trong tay còn đang cầm gạt tàn dính máu nữa kìa!】
【Anh ấy nhắn mấy lời hạ mình này chỉ để giảm cảnh giác của pháo hôi thôi. Chờ xác định được vị trí là cầm dao lao tới mở lớp dạy bẻ chân ngay.】
【Sự nhẫn nhịn của thiếu gia thật, ai hiểu đều hiểu. Nhịn càng lâu thì lúc bùng nổ càng biến thái!】
Tôi dứt khoát tắt nguồn điện thoại.
Rút luôn sim.
Rồi ném cả điện thoại lẫn sim vào thùng rác trong ga tàu.
Đây gọi là cắt đứt liên lạc bằng vật lý.
Chỉ cần tôi không xuất hiện.
Lâu dần, thiếu gia thật nhận lại người thân, tiếp quản khối tài sản nghìn tỷ, bên cạnh vô số mỹ nhân.
Ai còn nhớ đến tôi — người chồng cũ độc ác đã hủy hoại cả thể xác lẫn tinh thần hắn nữa chứ?
Hắn tỏa sáng rực rỡ trong hào quang của nhân vật chính.
Còn tôi ở một góc khuất nào đó của thế giới nuôi con.
Rất hợp lý.
14
Con tàu lắc lư chạy trên đường ray.
Ba ngày sau.
Sau nhiều lần đổi xe đổi tàu, cuối cùng tôi cũng đến được thị trấn nhỏ phía Nam mà Trình Dã đã nhắc tới.
Tôi không ở biệt thự trên đảo.
Mục tiêu quá lớn.
Tôi thuê một căn nhà cấp bốn có sân trong con ngõ hẻo lánh của thị trấn.
Trong sân trồng một cây đa lớn.
Mùa hè ngồi hóng mát thì không thể thích hợp hơn.
15
Mấy tháng đầu tiên trôi qua vô cùng không yên ổn.
Có lẽ cơ thể tôi quá yếu đuối.
Phản ứng thai nghén hành hạ đến mức sống dở chết dở.
Ăn gì cũng nôn.
Người gầy đi một vòng lớn.
Chỉ có cái bụng là tròn vo như quả bóng.
Chiếc áo sơ mi của Lục Ngư trở thành vật an ủi mỗi đêm khi tôi ngủ.
Mùi pheromone tuyết tùng nhàn nhạt còn sót lại trên đó luôn có thể giúp đứa nhỏ trong bụng yên tĩnh hơn đôi chút.
Thời gian từng chút một bào mòn cảm giác nguy cơ trong tôi.
Đồng thời, nỗi nhớ nhung và tủi thân bị đè nén trong lòng cũng không thể tiếp tục kìm lại được nữa.
Tôi cuộn mình trong chăn.
Ôm chặt chiếc áo sơ mi của Lục Ngư.
Khóc đến nước mắt giàn giụa.
Tô Hoài An tôi từ nhỏ đến lớn đã từng chịu khổ như thế này bao giờ đâu?
Tôi nhớ nhà quá.
Nhớ chiếc giường mềm rộng năm mét của mình.
Nhớ món sườn xào chua ngọt do Lục Ngư nấu.
Nhưng tôi không thể quay về.
Tôi là thiếu gia giả.
Là một pháo hôi độc ác.
Quay về chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Tôi vuốt ve bụng mình, khẽ sụt sịt:
"Con à, sau này chỉ còn hai ba con chúng ta nương tựa vào nhau thôi."
"Cha con là đại ma đầu, hắn không cần con nữa rồi."
0 Nhận xét