[Sau Khi Nhìn Thấy Đạn Mạc, Tôi Ôm Bụng Bầu Bỏ Trốn_] Chương 9

 Tôi lẩm bẩm:

"Cũng không cần ba nữa..."

Đêm đó, tôi nằm mơ.

Mơ thấy quãng thời gian vừa mới vào đại học.

Khi ấy, Lục Ngư là sinh viên nghèo nổi tiếng của trường kỹ thuật bên cạnh.

Không đóng nổi tiền ký túc xá, ngày nào tan học cũng chạy ra công trường làm thêm.

Rất nhiều người trong trường xem thường hắn.

Chê trên người hắn lúc nào cũng dính bụi đất và mùi mồ hôi, đến cả lúc xếp hàng lấy cơm ở căng tin cũng cố tình tránh xa hắn.

Hôm đó tôi chỉ vô tình lái xe thể thao đi ngang qua.

Nhưng vì chiếc xe tải chở đất phía trước bị hỏng nên buộc phải dừng bên đường chờ đợi.

Tính tò mò nổi lên, tôi hạ cửa kính xuống nhìn ra ngoài một cái.

Chỉ một cái nhìn ấy.

Nước miếng đã suýt chảy ra từ khóe miệng.

"Tự nhiên khát nước quá..."

16

Thế là tôi xách theo một ly nước ép trái cây đá lạnh.

Cùng với hộp cơm bốn tầng do đầu bếp riêng chuẩn bị đặt ở ghế sau.

Che ô chống nắng, bước về phía bóng người cao lớn kia.

Lục Ngư dừng động tác trong tay, quay đầu lại.

Mái tóc dưới chiếc mũ bảo hộ đã bị mồ hôi làm ướt sũng, từng lọn dính sát lên trán.

Hốc mắt sâu, vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ có hơi thở hơi gấp gáp sau thời gian dài lao động nặng nhọc.

"Cậu là ai?"

"Tô Hoài An. Khoa Tài chính."

Tôi cười híp mắt nhìn hắn.

"Uống nước không? Tôi còn mang cơm tới nữa."

Lục Ngư khựng lại một chút rồi quay đầu đi.

"Tôi không đặt đồ ăn."

Tôi vội giải thích:

"Không lấy tiền đâu, tôi mời anh!"

"Thấy anh chuyển gạch cực khổ quá."

Một giây.

Hai giây.

Lục Ngư đưa tay ra.

Bàn tay hắn rất thô ráp.

Khớp xương to, đầy vết chai cùng những vết thương do cát đá cào xước.

Đôi tay như thế này...

Làm việc gì chắc cũng rất có sức lực.

Tôi nghĩ thầm.

Ly nước ép được hắn nhận lấy.

Ống hút bị cắn giữa môi.

Hơn nửa cốc nước ép biến mất chỉ trong vài giây.

Yết hầu chuyển động lên xuống rất rõ ràng.

Muốn cắn quá.

"Cảm ơn."

Tôi lại đặt hộp cơm lên đống gạch đỏ bên cạnh.

Mở nắp ra.

Bên trong là tôm hùm Úc, thịt bò Wagyu thái lát và cơm chiên nấm truffle đen.

Lục Ngư xúc một thìa cơm.

Không khách sáo thêm câu nào.

Trực tiếp bắt đầu ăn.

Hai má phồng lên theo từng miếng cơm.

Tôi đưa tay lau mồ hôi cho hắn.

"Ăn chậm thôi, không ai giành với anh đâu."

"Ngày mai anh muốn ăn gì? Nhà hàng Nhật ở trung tâm thành phố được không?"

Động tác cầm thìa của Lục Ngư khựng lại.

"Tại sao?"

"Tại sao gì cơ?"

"Tại sao mang cơm cho tôi?"

Ánh mắt tôi chẳng hề kiêng dè, lướt dọc theo phần ngực đẫm mồ hôi của hắn.

Cuối cùng dừng lại ở đường nét cơ bụng.

"Nhìn anh thuận mắt."

"Anh đẹp trai, cơ bắp cũng luyện rất đẹp."

Lục Ngư không nói thêm gì nữa.

Hộp cơm được ăn sạch sẽ.

Ngay cả một vụn thịt cũng không còn.

Hắn nói:

"Tôi không có tiền trả cậu."

"Tôi đã bảo không lấy tiền mà."

Tôi thu dọn đồ đạc.

"Ngày mai giờ này anh còn ở đây không? Tôi lại mang đồ tới cho anh."

"Tôi tên Tô Hoài An, nhớ kỹ nhé."

"Ừ."

Lục Ngư mặc lại chiếc áo thun dính đầy bụi bặm.

Quay người trở về dưới giàn giáo.

Cầm xẻng tiếp tục trộn xi măng.

Từ đó về sau.

Mỗi buổi trưa ngoài công trường đều xuất hiện đúng giờ một chiếc xe thể thao cực kỳ nổi bật.

Tôi mang cơm.

Mang nước.

Rồi cười híp mắt nhìn hắn ngồi bên lề đường ăn uống ngon lành.

Nhìn yết hầu hắn chuyển động khi uống nước.

Nhìn làn da rám nắng màu lúa mì dưới ánh mặt trời.

Khi ấy suy nghĩ của tôi rất đơn giản.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘