[Sau Khi Tỏ Tình Trúc Mã Thất Bại_] Chương 2

 Mỗi lần bạn bè chung rủ đi chơi.

Chỉ cần Cố Thời Niên đi, tôi sẽ không đi.

Tôi đã một tháng không gặp hắn rồi.

Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên, tôi ra mở cửa.

Cửa vừa mở, khuôn mặt đẹp đến tinh xảo của Cố Thời Niên lập tức xuất hiện trước mắt.

Tôi theo phản xạ lùi về sau một bước, giữ khoảng cách với anh.

Dì Trương nhìn tôi một lúc, lại nhìn sang Cố Thời Niên.

“Rốt cuộc hai đứa bị làm sao vậy?”

“Hồi trước chẳng phải thân nhau lắm à?”

Cả hai đều im lặng.

Trên bàn ăn, Cố Thời Niên ngồi cạnh tôi, nhưng tôi cố ý nhích sang bên cạnh, kéo giãn khoảng cách.

Ở giữa chúng tôi như cách cả một dải ngân hà.

Cố Thời Niên cau mày nhìn tôi, nhưng tôi lựa chọn làm ngơ.

Đang ăn cơm, anh gắp cho tôi một miếng sườn.

Từ bé đến lớn, anh luôn có thói quen chăm sóc tôi.

Cũng chính vì vậy…

Tôi mới ngộ nhận rằng anh cũng thích mình.

Kết quả chỉ là tôi tự đa tình.

Ngay trước mặt anh, tôi đem miếng sườn kia cho chó nhà tôi — Vượng Tài — ăn.

Anh khựng lại, đôi mắt đen thoáng hiện vài phần tức giận.

3.

Ăn cơm xong.

Tôi ngồi trên sofa phòng khách, lấy điện thoại ra nhắn tin với G.

【Vừa ăn cơm xong mà vẫn đói quá.】

G trả lời ngay.

【Em còn muốn ăn gì nữa? Anh gọi ship cho em.】

Tôi cười xấu xa đáp lại.

【Muốn ăn anh.】

Cố Thời Niên đang ngồi bên cạnh lập tức phun ngụm nước vừa uống ra ngoài.

Tôi khó hiểu quay sang nhìn anh.

Anh vội vàng lấy giấy lau miệng, còn dùng ánh mắt kỳ quái liếc tôi một cái.

Tôi: “?”

Bị bệnh à?

Tôi chọc gì anh đâu?

Tôi mặc kệ anh, tiếp tục nhắn với G.

【Nói thật thì giờ em muốn ăn quýt.】

【Nhưng em ghét bóc vỏ quýt lắm, dơ tay với phiền chết đi được.】

Trước đây vẫn luôn là Cố Thời Niên bóc cho tôi.

Tôi lại nhắc chuyện gặp mặt ngoài đời.

【Bao giờ chúng ta mới gặp nhau đây?】

【Em thật sự rất muốn gặp anh.】

【Nếu gặp mặt rồi anh sẽ bóc quýt cho em ăn chứ?】

Khung chat lần nữa hiện dòng chữ “Đối phương đang nhập…”

Nhưng anh chậm chạp không trả lời.

Quả nhiên, mỗi lần nhắc tới chuyện gặp mặt, G đều do dự.

Tôi đợi thêm một lúc, anh chuyển khoản cho tôi 52 nghìn tệ trước.

Sau đó mới trả lời:

【Bảo bối, chuyện này để sau rồi nói nhé.】

Tôi không nhắc nữa.

Cũng cảm thấy có lẽ mình quá vội vàng.

Dù sao chúng tôi quen nhau chưa đến một tháng.

Từ từ vậy.

Cố Thời Niên đặt điện thoại xuống, đưa tay cầm một quả quýt bắt đầu bóc.

Ngón tay anh trắng trẻo thon dài, lúc bóc quýt cực kỳ đẹp mắt.

Tôi nhìn đến ngẩn người.

Cho đến khi anh đưa múi quýt đã bóc sạch đến trước mặt tôi.

Tôi lúc này mới hoàn hồn lại.

Nhưng tôi không nhận, lạnh nhạt từ chối.

“ Tôi không ăn quýt anh bóc.”

Trong mắt Cố Thời Niên thoáng qua một cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.

“Anh đã bóc cho em rồi, ăn đi.”

Cơn giận của tôi lập tức bùng lên.

Anh lấy tư cách gì mà ra lệnh cho tôi?

Tôi tức giận hất tay anh ra, múi quýt rơi xuống đất.

4.

Bầu không khí giữa chúng tôi lập tức rơi xuống điểm đóng băng.

Tôi đứng dậy đi thẳng về phòng.

Vừa vào phòng, tôi đã lập tức than phiền với G.

【Trúc mã của em phiền chết đi được.】

【Tên trai thẳng thối không biết giữ khoảng cách.】

【Đã từ chối lời tỏ tình của em rồi còn giả bộ đối xử tốt với em.】

Gửi xong, tôi lại sợ G ghen nên bổ sung thêm.

【Em thích anh ta là chuyện trước đây thôi, giờ không còn thích nữa.】

【Sau khi gặp anh, trong lòng em chỉ có mình anh.】

【Yêu anh lắm đó~】

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘