Vừa nhấn chuông cửa, Cố Thời Niên đã mở cửa ngay.
Nhìn thấy tôi, anh chẳng hề bất ngờ.
“Sao em tới đây?”
“Tôi… mẹ tôi bảo qua hỏi.”
“Sao anh đột nhiên lại muốn ra nước ngoài du học?”
Anh hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Mẹ em muốn hỏi hay là em muốn hỏi?”
Tôi cười lạnh:
“Đương nhiên là mẹ tôi muốn hỏi.”
“Anh có đi du học hay không, tôi chẳng quan tâm chút nào.”
Cố Thời Niên không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm tôi.
Bị anh nhìn đến chột dạ, tôi quay người định đi.
Nhưng lại bị anh nắm lấy cổ tay:
“Nếu em không muốn anh đi, anh sẽ không đi nữa.”
Tôi khựng lại, nhưng rất nhanh đã hất tay anh ra.
“Anh đi hay không chẳng liên quan gì tới tôi.”
16.
Đầu óc tôi rất loạn.
Một mặt cảm thấy mình bị anh đùa giỡn, dù trong lòng vẫn còn thích anh nhưng lại không thể chấp nhận nổi.
Mặt khác lại thật sự không nỡ để anh đi.
Lúc vừa hất tay anh ra, tôi đã thấy hối hận rồi.
Tôi ngồi trên sofa thì chuông cửa vang lên, mẹ tôi đi mở cửa.
Cố Thời Niên tới.
Mẹ tôi nhiệt tình giữ anh ở lại ăn cơm.
Cố Thời Niên lập tức đồng ý, sau đó đi về phía tôi.
“Chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không?”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng rồi cùng anh đi lên ban công nhỏ tầng hai.
Trên ban công.
Cố Thời Niên nhìn tôi:
“Ngay từ lúc bắt đầu chơi game, vừa nghe thấy giọng em anh đã nhận ra em rồi.”
“Anh biết em tâm trạng không tốt vì bị anh từ chối, nên mới nghĩ cứ như vậy chơi game cùng em.”
“Sau đó, anh mới dần nhận ra hình như em thích anh rồi. Vốn dĩ anh định dừng lại đúng lúc, nhưng mỗi lần em nói muốn đi tìm người khác, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ… chính là không muốn em đi tìm người khác!”
“Rồi về sau nữa, anh bắt đầu chìm sâu vào đó, thậm chí còn tự ghen với chính mình. Dựa vào cái gì mà em đối xử với G tốt như vậy, nhưng lại ghét anh đến thế.”
“Lúc ấy anh mới nhận ra… hóa ra anh vẫn luôn thích em.”
“Anh rất hối hận vì đã từ chối em khi đó.”
“A Nặc, anh thích em.”
“Lần này đổi lại để anh tỏ tình với em được không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Thời Niên, trong mắt thoáng hiện vẻ mất mát, lại hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Nhưng ngày mai anh phải ra nước ngoài du học rồi.”
Cố Thời Niên bật cười:
“Vốn dĩ anh đã không định đi.”
“Bố mẹ anh muốn anh đi, nhưng anh từ chối rồi.”
Tôi lập tức cảm thấy mình lại bị anh chơi xỏ, đứng bật dậy:
“Anh cố ý đúng không?”
“Lúc nãy tôi hỏi, sao tôi không nói cho tôi biết?”
Cố Thời Niên bày ra vẻ vô tội:
“Anh đâu có nói là anh sẽ đi.”
Tôi tức đến nghẹn họng, xoay người định bỏ đi.
Cố Thời Niên lập tức ôm lấy tôi từ phía sau:
“Đừng giận nữa, anh sai rồi.”
“Anh cố ý thật đấy, chỉ muốn thử xem em còn để ý anh không thôi.”
“Em để ý anh, em vẫn còn thích anh đúng không? Bảo bối .”
Trên mạng anh gọi tôi “bảo bối” suốt ngày thì không sao.
Nhưng đây là lần đầu tiên anh ghé sát tai tôi gọi như vậy ngoài đời thật.
Da gà tôi nổi hết cả lên.
“Không được gọi tôi là bảo bối.”
Giọng anh mang theo ý cười mê hoặc:
“Chẳng phải là em dạy anh sao?”
17.
Tôi cho Cố Thời Niên thêm một cơ hội nữa.
Trước đây luôn là tôi nghĩ mọi cách để theo đuổi anh.
Lần này đổi lại để anh dỗ dành tôi, theo đuổi tôi.
Tôi đồng ý lời mời kết bạn của anh, cũng kéo số điện thoại anh ra khỏi danh sách đen.
Một ngày Cố Thời Niên có thể nhắn cho tôi tám trăm tin.
Chỉ cần có thời gian rảnh là sẽ chạy tới trường tìm tôi.
Còn tặng đủ loại quà cho tôi.
Dính người còn hơn cả G trước kia.
Hôm ấy được nghỉ nên tôi về nhà.
Nửa đêm, Cố Thời Niên gọi video cho tôi.
Trước đây toàn là tôi nửa đêm đi quấy rối anh.
Giờ thì đổi thành anh tới quấy rối tôi rồi.
“Bảo bối, cho em xem thứ này.”
Tôi liếc nhìn một cái, mặt lập tức nóng bừng, có hơi không chịu nổi.
“Bố mẹ em tối nay không về nhà.”
Nghe hiểu ám chỉ của tôi, Cố Thời Niên lập tức đứng dậy:
“Đợi anh.”
Trong phòng.
Cố Thời Niên đột nhiên dừng lại, mở máy chiếu lên rồi bắt đầu phát video.
Tôi khó hiểu nhìn anh:
“Anh định chiếu video gì vậy?”
Anh cười xấu xa:
“Lát nữa em sẽ biết.”
Video bắt đầu phát, tôi chỉ nhìn một cái đã nhận ra ngay.
Dù sao cũng là do chính tôi quay.
Tôi đỏ mặt chạy tới muốn tắt máy chiếu.
Nhưng bị Cố Thời Niên ngăn lại:
“Anh muốn vừa xem vừa làm em.”
...
Xong xuôi, tôi mệt đến nằm bẹp trên giường.
Cố Thời Niên đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, giọng điệu đầy u oán:
“Em vẫn chưa giải thích cho anh biết người kia rốt cuộc có quan hệ gì với em đâu.”
Tôi suy nghĩ một chút, biết anh đang nói tới Đại Tráng.
Nhưng tôi cố tình không nói, chỉ muốn nhìn anh ghen.
Thấy tôi im lặng, Cố Thời Niên bắt đầu sốt ruột.
“Ý em là sao?”
“Không định giải thích với anh thật à?”
Khóe môi tôi cong lên, vẫn giữ im lặng.
Cố Thời Niên nhìn thấu ý xấu của tôi.
“Bảo bối, em học hư rồi.”
“Xem anh phạt em thế nào.”
_END_
0 Nhận xét