[Sau Khi Tỏ Tình Trúc Mã Thất Bại_] Chương 9

 14.

Lần nữa tỉnh lại, tôi đang nằm trên một chiếc giường lớn.

Tôi ngồi dậy, dụi dụi mắt rồi nhìn quanh.

Chỉ liếc một cái tôi đã nhận ra đây là đâu.

Ngay giây tiếp theo, Cố Thời Niên từ trong phòng tắm bước ra.

Dấu bàn tay đỏ trên má phải anh vì làn da trắng mà càng trở nên rõ ràng hơn, giọng nói nghe đầy mệt mỏi:

“Tỉnh rồi à?”

Tôi tức giận chất vấn anh:

“Sao tôi lại ở nhà anh?”

Tôi chỉ nhớ trong KTV tối qua Cố Thời Niên đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.

Sau đó thì chẳng nhớ gì nữa.

“Vốn dĩ anh định cõng em về nhà, nhưng nhà em không có ai, em lại nhất quyết không chịu nói mật mã cửa, còn tát anh một cái, mắng anh một trận, rồi còn…”

Tôi cắt ngang anh:

“Đủ rồi!”

“Tôi biết rồi, không cần nói nữa.”

Tôi xấu hổ cúi đầu, lờ mờ nhớ lại được một chút.

Tửu lượng của tôi rất tệ, cứ say là phát điên.

Cố Thời Niên đưa cho tôi một bộ quần áo:

“Thay đồ rồi ra ăn sáng.”

Lúc này tôi mới chú ý dưới lớp chăn mình chẳng mặc gì cả.

Lập tức nổi giận:

“Tối qua anh đã làm gì tôi?”

Cố Thời Niên nhìn tôi.

“Tối qua em lăn lộn dưới đất làm quần áo bẩn hết, anh cởi giúp em.”

“Vậy tại sao cả quần lót cũng bị cởi?”

“Em tự cởi, còn kéo tay anh xuống…”

Sao có thể chứ?!

Tôi không tin mình sẽ làm loại chuyện đó, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Cố Thời Niên lại chẳng giống đang nói dối.

Cuối cùng tôi tin thật, xấu hổ lần nữa ngắt lời anh:

“Anh ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo.”

Nếu có thể, tôi thật sự muốn đào cái hố chui xuống luôn cho rồi.

Đợi Cố Thời Niên ra ngoài, tôi mới kéo chăn lên thay đồ.

Trên người có vài vết đỏ nhàn nhạt.

Nhưng vốn dĩ tôi rất dễ bị muỗi cắn nên chẳng để tâm, nhanh chóng mặc quần áo đi ra ngoài.

Trong phòng khách, dì Trương và chú Trương đang ăn sáng.

Dì Trương nhìn thấy tôi cũng không quá kinh ngạc, chỉ mỉm cười nhàn nhạt.

Nhưng chú Trương bên cạnh thì không bình tĩnh như vậy.

Ánh mắt ông đảo qua đảo lại giữa tôi và Cố Thời Niên.

“Đêm qua hai đứa ngủ cùng nhau à?”

Tôi điên cuồng lắc đầu.

Thế mà Cố Thời Niên lại “ừm” một tiếng.

Tôi không thể tin nổi nhìn anh một cái rồi tùy tiện kiếm cớ bỏ chạy.

Vừa về tới nhà, chuông cửa lại vang lên.

Cố Thời Niên đưa túi đồ ăn sáng trong tay cho tôi:

“Tối qua em uống rượu, sáng nay nhất định phải ăn sáng.”

Tôi do dự vài giây, cuối cùng vẫn nhận lấy.

15.

Cố Thời Niên cũng học Đại học Giang Thành, nhưng ở một cơ sở khác.

Hai cơ sở cách nhau khoảng một tiếng đi xe.

Nhưng gần như cách một ngày anh lại tới tìm tôi một lần.

Mang theo toàn món tôi thích ăn.

Nếu tôi không nhận, Cố Thời Niên sẽ trực tiếp vứt đi.

Với tinh thần không lãng phí đồ ăn, tôi vẫn nhận lấy.

Nhưng không thèm để ý tới anh.

Cho đến một tháng sau.

Mẹ tôi đột nhiên gọi điện.

“Thời Niên sắp ra nước ngoài du học, chuyện này con biết chưa?”

Tôi khựng lại.

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà.

Thấy tôi cứ thất thần mãi.

Mẹ hỏi:

“Con về vì nhớ nhà hay là vì chuyện khác thế?”

Tôi cúi đầu ăn cơm.

Mẹ bĩu môi:

“Thời Niên chắc vẫn đang ở nhà thu dọn hành lý, con có muốn qua chào tạm biệt không?”

Tôi hừ một tiếng:

“Con mới không đi.”

“Con vẫn luôn mong anh ta đi mà.”

Mẹ tôi “ồ” một tiếng.

Trong phòng, tôi bực bội đi tới đi lui.

Một loại cảm xúc bị đè nén đang dần tích tụ.

Tôi đẩy cửa bước ra, đi thẳng sang nhà Cố Thời Niên.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘