Tiệc sinh nhật kết thúc, bạn bè tôi đều đã về hết, chỉ có Cố Thời Niên vẫn chưa đi.
Anh ngồi trên sofa, ánh mắt luôn dõi theo từng cử động của tôi.
Tôi nhìn anh:
“Anh còn chưa đi à?”
Anh nhìn tôi:
“Trước đây em thích nhất quà anh tặng mà, không mở ra xem sao?”
Tôi mất kiên nhẫn đáp:
“Bao giờ anh mới đi?”
“A Nặc, anh…”
Anh muốn nói lại thôi, dùng ánh mắt cô đơn nhìn tôi.
Tôi cau mày:
“Anh không đi thì thôi, tôi mặc kệ anh đấy. Tôi lên lầu nói chuyện với bạn trai đây.”
Cố Thời Niên nhìn chằm chằm bóng lưng tôi đi lên lầu thật lâu không rời mắt.
Cho đến khi tôi biến mất khỏi tầm nhìn của anh, một cảm giác hối hận mới âm thầm dâng lên.
8.
Dì Trương mời cả nhà tôi tới biệt thự ven biển của họ nghỉ dưỡng.
Mẹ hỏi tôi có đi không.
Thật ra tôi rất muốn đi, nhưng vì không muốn gặp Cố Thời Niên nên viện cớ có việc để từ chối.
Nghe tôi từ chối, dì Trương tiếc nuối nói:
“Năm nay Thời Niên nhà dì cũng bận không đi được, nhớ hồi trước hai nhà mình mỗi dịp hè đều tụ tập vui biết bao. Năm nay hai đứa nhỏ đều không đi, chẳng còn náo nhiệt nữa.”
Nghe thấy Cố Thời Niên không đi, tôi lập tức nói:
“Dì ơi, con đi!”
Ánh mặt trời, bãi cát, biển xanh — tôi tới đây!
Trước khi xuất phát, tôi nhắn tin cho G.
【Hehe, em sắp đi biển chơi rồi.】
【Quần bơi mới mua của em siêu đẹp luôn đó~】
【Đến lúc ấy em chụp cho anh xem.】
Ở bãi biển.
Tôi thay quần bơi xong thì nằm dài trên ghế tắm nắng.
Tự mình bôi kem chống nắng.
Nhưng lưng thì thật sự khó bôi.
Lúc tôi đang cố sức với tay ra sau lưng.
Một bàn tay đột nhiên cầm lấy chai kem chống nắng, giúp tôi bôi.
Tôi kinh ngạc quay đầu lại, nhìn rõ người phía sau là Cố Thời Niên thì sững sờ:
“Sao lại là anh?”
“Không phải anh nói có việc không tới à?”
Cố Thời Niên nhướng mày:
“Có người cứ quyến rũ anh tới.”
“Nên anh đẩy hết công việc rồi.”
Tôi chẳng nghe anh nói gì nữa.
Bởi sự chú ý của tôi đã bị thứ khác thu hút.
Cố Thời Niên bôi kem cho tôi cực kỳ nghiêm túc.
Mỗi lần bàn tay anh lướt qua làn da tôi, cảm giác tê dại như dòng điện lan khắp người.
Khi tay anh chạm tới phần eo tôi.
Tôi rõ ràng cảm nhận được lực tay của anh mạnh hơn.
Cảm giác kỳ lạ ấy khiến lòng tôi rối tung.
Tôi hoàn hồn lại, lập tức đẩy anh ra, giật lấy chai kem chống nắng:
“Không cần anh bôi giúp!”
Anh nhìn tôi một cái, khóe môi cong lên thành một nụ cười rất nhạt.
Buổi chiều, tôi nằm trên ghế tắm nắng, còn Cố Thời Niên nằm ngay ghế bên cạnh.
Dù sao đây cũng là địa bàn nhà anh, tôi cũng chẳng thể đuổi anh đi.
Nhưng tôi không nói chuyện với anh, chỉ cúi đầu nhắn tin với G.
Tôi gửi trước vài tấm ảnh chụp biển cho G.
【Đẹp không?】
G trả lời ngay.
【Đẹp.】
Khóe môi tôi cong lên.
【Đợi em.】
Tôi quay đầu nhìn Cố Thời Niên một cái, phát hiện anh cũng đang cúi đầu nhìn điện thoại.
Thấy tôi nhìn sang, anh ngẩng đầu mỉm cười với tôi.
Tôi lườm anh một cái, lén đi xa hơn rồi lấy điện thoại ra selfie.
Vốn định chụp cả mặt.
Nhưng để giữ chút thần bí cho ngày gặp mặt ngoài đời.
Tôi chỉ chụp môi.
Trong ảnh, tôi khẽ cắn môi dưới đỏ mọng đầy đặn.
Sau khi gửi ảnh cho G.
Tôi hỏi anh.
【Biển đẹp hay em đẹp?】
【Em.】
Tôi hài lòng quay lại ghế nằm.
Có hơi khát nên tôi cầm chai nước khoáng bên cạnh lên, ngửa đầu uống từng ngụm lớn.
Không hề chú ý tới ánh mắt của Cố Thời Niên bên cạnh đang dời xuống môi tôi, lặng lẽ nuốt nước bọt.
---
0 Nhận xét