G không trả lời tôi, đúng lúc ấy Cố Thời Niên đẩy cửa bước vào.
Mặt anh tối sầm:
“Lâm Nặc, em có thể đừng như vậy nữa được không?”
Tôi như thế nào chứ?
Từ chối ăn quýt anh bóc sao?
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nghiêm túc nói:
“Cố Thời Niên, người nên đừng như vậy là anh mới đúng!”
“Bây giờ tôi có bạn trai rồi, mong anh giữ khoảng cách với tôi.”
“Nếu không bạn trai tôi sẽ ghen.”
Cố Thời Niên tức đến bật cười.
Nhưng dường như anh lại nghĩ tới chuyện gì đó, nuốt ngược lời muốn nói xuống, xoay người rời đi.
Tôi khóa cửa lại, nằm lên giường xem G đã trả lời tin nhắn chưa.
Đợi rất lâu, G mới nhắn lại.
【Ừm.】
Một chữ “ừm” là định cho qua chuyện với tôi đấy à?
Tôi cau mày, giận dỗi trả lời.
【Giọng điệu anh lạnh nhạt quá, có phải không muốn nói chuyện với em không?】
【Vậy em đi tìm người khác nói chuyện đây.】
Bên kia lập tức cuống lên.
【Không phải.】
【Bảo bối, đừng giận.】
【Anh sai rồi được không?】
Anh liên tục chuyển cho tôi năm khoản 5200.
【Hết giận chưa bảo bối?】
Tôi bĩu môi.
【Anh nói xem có phải trúc mã của em bị bệnh thần kinh không?】
【Em ghét anh ta lắm.】
Bên kia im lặng vài giây.
【Cậu ta bị bệnh thật, bảo bối đừng tức với cậu ta.】
Tôi cực kỳ hài lòng, lại tiếp tục chia sẻ với G.
【Vừa rồi em nói thẳng với trúc mã rồi, em bảo em có bạn trai rồi, phiền anh ta tránh xa em một chút…】
5.
Cuối tuần, Trương Đào hẹn tôi tối đi KTV tụ tập.
Vì cậu ta là bạn chung của tôi và Cố Thời Niên nên tôi hỏi trước:
“Cố Thời Niên có đi không? Nếu anh ta đi thì tôi không đi đâu.”
Sau khi nhận được câu trả lời phủ định từ bên kia.
Tôi mới đồng ý đi.
Kết quả vừa bước vào KTV đã thấy Cố Thời Niên ngồi trên sofa.
Tôi quay sang nhìn Trương Đào.
Chắc chắn là cậu ta giở trò!
Trương Đào giả ngu kéo tôi vào trong.
Giờ mà tôi nhất quyết bỏ đi thì lại thành ra nhỏ mọn.
Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể ngồi ở vị trí xa Cố Thời Niên nhất, lấy điện thoại ra nhắn với G.
【Nhớ anh quá, mau gửi cho em vài tấm ảnh cơ bụng đi, em muốn xem.】
Cố Thời Niên ngồi rất xa bỗng cúi đầu nhìn điện thoại một cái, sau đó ngẩng lên nhìn tôi đầy ẩn ý.
Tôi thấy khó hiểu vô cùng.
Nhìn cái gì mà nhìn?!
Nhưng tôi lười để ý anh, tiếp tục quấy rối G.
【Anh đâu rồi?】
【Sao không trả lời em?】
【Có phải anh không yêu em nữa rồi không?】
【Mau trả lời em đi.】
G đáp lại.
【Bảo bối, giờ anh đang tụ tập với bạn bên ngoài.】
【Đợi anh về nhà rồi chụp cho em nhé.】
Tôi từ chối.
【Không muốn đâu, giờ em muốn xem cơ.】
【Anh có thể vào nhà vệ sinh chụp mà!】
【Nhanh lên, giờ em muốn xem ngay.】
【Chồng ơi~ xin anh đó.】
Tôi tung tuyệt chiêu.
【Nếu anh không chụp cho em, em sẽ đi tìm người khác chụp cho em xem đó.】
Quả nhiên G lập tức trả lời.
【Không được đi!】
【Anh đi chụp cho em ngay đây.】
Tôi hài lòng mỉm cười.
Đúng lúc ấy Cố Thời Niên đột nhiên đứng dậy, đi ngang qua tôi rồi hướng về phía nhà vệ sinh.
Không bao lâu sau, một tấm ảnh cơ bụng mới tinh được gửi tới.
Những múi cơ rõ nét, nhìn là biết thường xuyên tập gym.
Tôi ngắm nghía hồi lâu rồi bắt đầu trêu anh.
【Muốn sờ cơ bụng của anh.】
【Muốn liếm cơ bụng của anh.】
【Muốn...】
Đúng lúc này, một người bạn bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
“Anh Cố, anh đang nhắn tin với ai thế?”
“Nhắn đến mức mặt đỏ hết lên rồi.”
“Không phải bạn gái đấy chứ?”
0 Nhận xét