Tên biến thái rời đi.
Đùi trong tôi nóng rát đau nhức, ngay cả ngực cũng sưng lên.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để ý.
Trong đầu chỉ toàn là rốt cuộc chủ nhân thật sự của cái camera kia là ai?
Vấn đề không đầu không đuôi ấy khiến tâm trạng tôi cực kỳ bực bội.
Tên biến thái nói tấm ảnh kia là do hắn vô tình có được.
Vậy chủ nhân thật sự của camera mới là mối đe dọa lớn nhất.
Nhận thức ấy giống như thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu tôi.
Bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống, chém tôi thành hai nửa.
Đúng lúc tôi còn đang suy nghĩ lung tung.
Bạn cùng phòng trở về.
“Trời đất! Đây không phải ký túc xá beta sao? Sao trong phòng lại nồng mùi pheromone alpha thế?”
Tôi ngơ ngác quay đầu:
“Pheromone?”
Bạn cùng phòng gãi đầu:
“Ừm, gần đây tôi phân hóa lần hai rồi, có thể ngửi được mấy thứ này.”
Pheromone…
Mắt tôi sáng lên.
“Mùi pheromone này là mùi gì?”
Bạn cùng phòng nhíu mày:
“Quen lắm ấy? Đợi tôi nghĩ xem.”
Tôi im lặng thúc giục.
Mấy phút sau, cậu ta đập mạnh tay:
“Tôi nhớ ra rồi!”
Tim tôi thắt lại.
Nghe cậu ta chắc nịch nói:
“Giống hệt pheromone của hội trưởng! Mùi bạch đàn hương, chắc chắn không sai.”
Sao có thể là Yến Minh Thanh được.
Tôi kéo khóe môi trắng bệch:
“Hội trưởng?”
Bạn cùng phòng gật đầu:
“Đúng vậy. Hội trưởng Yến Minh Thanh, lúc nãy anh ấy tới ký túc xá chúng ta à?”
Tôi lắc đầu, nhớ tới nốt ruồi hôm đó trong khách sạn.
“Yến Minh Thanh có nốt ruồi ở hổ khẩu tay trái không?”
Bạn cùng phòng lắc đầu:
“Tôi không biết nữa, cậu lên diễn đàn tra đi. Đừng nói nốt ruồi, ngay cả bát tự ngày sinh của Yến Minh Thanh cũng có luôn.”
Tôi mở diễn đàn.
Tìm được một tấm ảnh HD mới nhất.
Đợi đến khi phóng to bàn tay trái, nhìn thấy nốt ruồi màu nhạt nơi hổ khẩu giống hệt trong ký ức…
Tim tôi hoàn toàn lạnh ngắt.
Mọi bất an thấp thỏm đều rơi xuống đất.
Từ đầu đến cuối, tôi đều bị cùng một người đùa bỡn.
Nói không chừng ngay cả kỳ mẫn cảm cũng là do Yến Minh Thanh cố ý.
Nhìn tin nhắn vừa được gửi tới từ tên biến thái… không, phải là Yến Minh Thanh mới đúng.
【Bé con, tối nay ngủ ngon nhé, nhớ mơ thấy ông xã đó ^^】
Tôi cười lạnh.
Chơi tôi vui lắm sao?
Tôi chậm rãi ngẩng mắt lên.
Đối diện với đôi mắt âm u bị tóc mái che khuất trong gương.
Khóe môi tôi khẽ cong lên.
Một sân khấu hay như vậy.
Không diễn tiếp thì thật quá đáng tiếc.
Tôi cầm điện thoại, nhấn giữ nút ghi âm, khóe môi nở nụ cười:
“Được thôi, ông xã. Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”
9.
“Cậu nói cái gì? Cậu muốn theo đuổi ai cơ?”
Bạn cùng bàn hét toáng lên, thu hút ánh mắt của cả lớp.
Tôi cúi đầu, giả vờ tự ti nhút nhát.
“Cậu nói nhỏ chút đi.”
Bạn cùng bàn khinh thường:
“Cái dạng như cậu thì theo đuổi được ai?”
Tôi bất mãn phồng má.
Lí nhí:
“Yến Minh Thanh.”
“Hả?”
Bạn cùng bàn không thể tin nổi mà hét lên:
“Cậu điên rồi à? Cậu muốn theo đuổi Yến Minh Thanh?”
“Một beta nghèo như cậu, vừa bình thường vừa chẳng có gì nổi bật, mà mơ cũng đẹp ghê.”
Ánh mắt cả lớp đồng loạt đổ dồn lên người tôi.
Có khinh thường, có chán ghét, cũng có hóng chuyện.
Lần này cả lớp đều biết rồi.
Không, không chỉ cả lớp.
Mà toàn trường đều biết beta nghèo lớp F không biết tự lượng sức mình muốn theo đuổi chủ tịch hội trưởng hội học sinh Yến Minh Thanh.
Tôi mặc kệ ánh mắt bên ngoài, mỗi ngày sáng trưa chiều tối đều xuất hiện trước mặt Yến Minh Thanh để có cảm giác tồn tại.
Yến Minh Thanh nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, có chút bất đắc dĩ:
“Bạn học Đào Mộc là thua trò chơi nên bị phạt à?”
0 Nhận xét