[Sinh Viên Nghèo Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Đã Bị Trừng Phạt_] Chương 8

 Tên biến thái bóp cằm tách môi tôi ra, kiểm tra răng.

Xác nhận không sao, hắn nhét bút vào tay tôi.

“Viết xong rồi ngủ. Không thì em càng quậy, chúng ta càng tốn thời gian.”

Sau khi hiểu hắn thật sự muốn tôi làm đề, tôi không quậy nữa.

Hít hít mũi.

Cầm bút lên, nhịn khó chịu cố gắng đọc đề.

Nhưng cổ tay đau quá.

Eo cũng đau.

Chân cũng đau.

Chỗ nào cũng đau.

Tôi lại bắt đầu rơi nước mắt.

Từng giọt từng giọt rơi xuống bài thi.

Tên biến thái cúi người, rút cây bút khỏi tay tôi, cằm tựa lên vai tôi.

“Em đọc đáp án, tôi viết.”

Tôi buông tay, cố nhìn rõ đề bài.

Lúc này mới phát hiện toàn bộ đều là dạng đề mới tôi chưa từng gặp.

Tôi hơi lấy lại tinh thần, bắt đầu phân tích từng câu.

Về sau càng lúc càng khó.

Tên biến thái vẫn không nói gì, chỉ thỉnh thoảng đầu bút khẽ dừng lại, cho tôi chút gợi ý.

Nhưng như vậy đã đủ rồi.

Rất nhanh, một bộ đề hoàn thành.

Nhìn điểm S+ trên bài thi, dây thần kinh căng chặt của tôi đột nhiên thả lỏng.

Trước khi hoàn toàn mất ý thức.

Trong tầm mắt tôi là bàn tay đang cầm bút của tên biến thái.

Ở hổ khẩu có một nốt ruồi màu nhạt.

Rất quen mắt.

Nhưng còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, ý thức đã bị kéo vào bóng tối vô tận.

(Hổ Khẩu · Vị trí: Nằm ở mu bàn tay, ngay tại khe đốt bàn tay ngón cái và ngón trỏ. )

7.

【Bé con, camera tháo rồi.】

Tên biến thái gửi tới một tấm ảnh.

Chiếc camera bị tháo tung ném tùy tiện trong góc.

Mà phần lớn khung hình lại là cơ bụng và cơ ngực hoàn mỹ của người đàn ông được bọc trong chiếc áo len cổ cao màu đen.

Tôi nghiến răng.

Đồ tâm cơ.

Ai thèm nhìn chứ.

Lúc xóa tin nhắn, ánh mắt tôi vẫn không nhịn được liếc lên đó.

Đợi đến khi phản ứng lại, tôi xấu hổ muốn chết.

Khoe khoang cái gì chứ, chế giễu tôi yếu à?

Sau này tôi cũng sẽ luyện được thân hình đẹp thôi.

Nếu hắn đi tháo camera, vậy camera giám sát quanh căn hộ chắc chắn sẽ quay được hắn!

Tôi lập tức đi tìm Yến Minh Thanh.

“Xin lỗi nhé Đào Mộc, camera quanh căn hộ đều hỏng cả rồi.”

Yến Minh Thanh cười nói.

Đôi mắt phượng dài hẹp lóe lên tia sáng khó hiểu.

Trong lòng tôi cực kỳ khó chịu.

“Hội trưởng vẫn chưa tìm được người đó sao?”

Yến Minh Thanh áy náy xoa đầu tôi.

“Trong trường nhiều người quá, không dễ tìm lắm. Ngoài việc bị trói trong phòng dụng cụ, bạn học Đào còn bị làm gì khác không?”

Tôi dám nói sao?

Đồ vô dụng.

Mặt tôi lạnh tanh xoay người rời đi.

Trở về ký túc xá, tôi cúi đầu làm liền mấy bộ đề, tâm trạng mới khá hơn một chút.

Tôi mới làm đề được một nửa thì cửa ký túc xá bị gõ vang.

Tôi còn tưởng là bạn cùng phòng nên đứng dậy mở cửa.

Giây tiếp theo, miệng tôi đã bị bịt kín.

Tên biến thái đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang cứ thế bịt mặt tôi, ép mạnh tôi lên cánh cửa.

Lưng dán vào ván cửa lạnh buốt, tôi run giọng nhắc nhở hắn:

“Đây là ký túc xá đấy! Anh muốn làm gì hả!”

Tên biến thái khẽ hừ:

“Tiểu lừa đảo, còn dám mách lẻo với Yến Minh Thanh? Hắn sẽ giúp em sao?”

Tôi lập tức phản bác:

“Sao lại không! Đừng quên camera của anh còn trong căn hộ hắn đấy! Đó chính là chứng cứ.”

Không ngờ lời tôi vừa dứt, tên biến thái trước mặt lại bật cười.

Hắn áp sát lên lưng tôi.

Đến cả rung động nơi lồng ngực cũng truyền sang.

“Thật sao, bé con? Ai nói với em cái camera đó là do tôi lắp?”

“Hả?”

Đầu óc tôi trống rỗng.

“Ý anh là gì?”

Đầu ngón tay hắn day nhẹ vành tai tôi.

Lực rất mạnh.

“Đồ ngốc.”

Không phải hắn thì còn ai được nữa?

Tôi tự giễu trong lòng, chẳng lẽ lại là chính Yến Minh Thanh tự lắp sao.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘