[Sinh Viên Nghèo Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Đã Bị Trừng Phạt_] Chương 4

 “Hoàn hồn nào.”

Xử lý xong vết thương trên môi, Yến Minh Thanh đưa tay khẽ vẫy trước mặt tôi.

“Còn chỗ nào bị thương nữa không?”

Tôi lắc đầu.

Yến Minh Thanh cất thuốc đi, đột nhiên nói:

“Thật ra tôi cũng đang tìm một người.”

“Ai cơ?”

Tôi vừa nghi hoặc hỏi xong, trong lòng bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, giây tiếp theo Yến Minh Thanh nói:

“Mấy hôm trước tôi vào kỳ mẫn cảm, có người xông vào phòng tôi.”

Tim tôi thắt lại, mồ hôi lạnh túa đầy sau lưng:

“Vậy hội trưởng biết người đó là ai không?”

“Không biết.”

Ánh mắt Yến Minh Thanh thoáng vẻ hồi tưởng.

“Lúc đó tôi mất lý trí, không nhớ rõ mặt người kia.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Rồi cố tình dẫn hướng:

“Chắc là omega.”

Yến Minh Thanh nhướn mày:

“Có lẽ vậy.”

Ngay sau đó hắn đổi giọng:

“Mà nói mới nhớ, chiều cao người đó hình như cũng gần bằng em.”

Tôi siết chặt lòng bàn tay, gượng cười:

“Vậy à? Chiều cao 1m79 trong trường này nhiều nam sinh có lắm.”

“Cũng đúng.”

Yến Minh Thanh dời mắt đi.

“Tối nay lớp em có học thêm à?”

Không thể tiếp tục nói nữa.

Lỡ lộ sơ hở thì xong đời.

Tôi lắc đầu, đặt cốc nước xuống:

“Cảm ơn hội trưởng.”

“Tôi về trước đây.”

Yến Minh Thanh nói:

“Để tôi tiễn em.”

Tôi vội vàng xua tay:

“Không cần đâu, tôi đi trước.”

Tôi chỉ lo chột dạ muốn nhanh chóng rời đi.

Hoàn toàn không nhận ra ánh mắt phía sau lưng mình âm u đến mức nào.

Chiếc cốc tôi vừa đặt xuống lại bị người kia cầm lên lần nữa.

Alpha áp môi lên nơi còn đọng hơi ẩm.

Uống cạn toàn bộ nước trong cốc.

4.

Trở lại ký túc xá, bạn cùng phòng vẫn chưa về.

Tôi khóa chặt cửa phòng, mệt mỏi ngồi phịch xuống sàn.

Ôm đầu gối, mặc cho suy nghĩ lan tràn trong bóng tối.

Quê tôi là một vùng núi nghèo.

Ba tôi, Đào Sơn, là một beta.

Ông ta thích uống rượu đánh người, suốt ngày chẳng làm nên trò trống gì.

Mẹ tôi cũng là beta, bị Đào Sơn lừa mang về núi.

Đợi tới lúc tỉnh ngộ thì đã quá muộn.

Trong núi không có sóng điện thoại, muốn chạy cũng không thoát được.

Sau khi ông bà nội qua đời, Đào Sơn mất nguồn kinh tế.

Mỗi ngày đều trút giận lên người mẹ.

Từ khi có ký ức, những món tôi ăn đều mặn chát.

Bởi trong mỗi món đều hòa lẫn nước mắt của mẹ.

Năm tám tuổi, tôi dẫn mẹ bỏ trốn.

Cả làng đều đuổi theo phía sau.

Tôi đưa mẹ lên xe buýt, rồi quay đầu trở lại vùng núi.

Mẹ phải bắt đầu cuộc sống mới.

Thì cũng phải vứt bỏ toàn bộ quá khứ.

Bao gồm cả tôi — kết tinh của khổ đau.

Sau khi trở về làng, tôi bị Đào Sơn đang nổi điên đánh đến thừa sống thiếu chết.

Tất cả mọi người đều mắng tôi là đồ vô ơn.

Tôi cảm nhận mùi máu tanh tràn ngập cổ họng, lại chỉ thấy thống khoái.

Bởi vì từ nay mẹ sẽ không còn bị đánh nữa.

Năm mười hai tuổi, Đào Sơn uống rượu rồi ngã xuống mương chết đuối.

Mà tôi… nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường cấp hai ở huyện.

Nhà nước tài trợ cho tôi học hết cấp hai.

Lần tới thủ đô tham gia thi đấu, tôi lại gặp mẹ.

Bà đã có cuộc sống mới.

Cũng đã có đứa con mới.

Tôi lau khô nước mắt rồi xoay người rời đi.

Cuộc thi lần đó tôi đoạt giải, giáo viên tuyển sinh sau khi xem hoàn cảnh của tôi đã đề cử tôi vào học viện quý tộc Nam Hoa.

Không chỉ miễn toàn bộ học phí, còn có thêm tiền thưởng mười vạn tệ.

Vì thế tôi tới đó.

Tôi giống như con gà rừng lạc vào đàn phượng hoàng.

Để khiến bộ lông của mình trở nên lộng lẫy hơn, tôi ngày đêm liều mạng học tập.

Kết quả vẫn chẳng chen nổi vào top một trăm toàn khối.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘