Xì.
Không muốn nói thì thôi.
Tôi khinh khỉnh bước ra khỏi thang máy.
Nhưng đến khi thật sự đứng trước cửa phòng, tôi lại bắt đầu chùn bước.
Ngay lúc đang do dự có nên bỏ chạy hay không, cửa phòng bỗng mở ra từ bên trong.
Trong căn phòng tối đen thò ra một bàn tay trắng nhợt, khớp xương rõ ràng mà mạnh mẽ.
Hắn kéo cổ tay tôi, trực tiếp lôi tôi vào trong.
Khoảnh khắc cửa đóng lại, ánh sáng trong thế giới của tôi cũng bị cướp mất.
Bởi vì là beta.
Tôi hoàn toàn không biết lúc này nồng độ pheromone của alpha trong phòng cao tới mức nào.
Chúng giống như mãnh thú đói khát.
Điên cuồng quấn lấy tôi.
Cố tìm một lối để xâm nhập vào cơ thể.
“Bé con run cái gì?”
Giọng người đàn ông khàn khàn thô ráp vang bên tai.
Hắn bóp eo tôi.
Tôi sợ nhột, muốn tránh cũng không tránh được.
Chỉ có thể mặc cho hắn nghịch ngợm.
Càng nghĩ càng tức.
Tôi hung hăng cắn mạnh lên cánh tay hắn.
Cho đến khi trong miệng lan tràn vị máu tanh, tôi mới đột nhiên hoàn hồn.
Xong đời rồi.
Tên biến thái này chắc chắn sẽ trả thù tôi thật thảm.
Càng nghĩ càng tủi thân, càng tủi thân càng muốn khóc.
Thế là tôi ngẩng đầu khóc òa lên.
Khóc đến mức tên biến thái cũng ngây người.
Hắn cẩn thận lau nước mắt trên mặt tôi.
“Em khóc cái gì? Em cắn tôi mà em còn khóc?”
Tôi sụt sịt:
“Tại thịt anh cứng quá!”
Tên biến thái bất đắc dĩ lại cưng chiều véo mặt tôi:
“Được được, lỗi của tôi.”
Mắt tôi đảo một vòng:
“Vậy anh phải xin lỗi tôi.”
“Hừ.”
“Được, tôi xin lỗi, tiểu tổ tông.”
Tôi nhe răng cười:
“Tôi không cần xin lỗi bằng miệng, tôi muốn hành động thực tế.”
Tên biến thái lập tức hiểu ý, hắn cắn nhẹ thịt má tôi.
“Nói đi, muốn tôi làm gì?”
Tôi mặc cho hắn cắn, cũng không giãy giụa nữa.
Ngoan ngoãn lau nước mắt trên mặt.
“Anh giúp tôi tháo camera trong căn hộ của Yến Minh Thanh.”
Tên biến thái thỏa hiệp:
“Được, còn gì nữa không?”
Còn có thể đưa thêm yêu cầu à?
Tôi mím môi:
“Còn phải xóa video nữa.”
Lần này tên biến thái im lặng.
Tôi sốt ruột.
“Tôi cũng để anh chơi chán rồi còn gì, anh còn muốn thế nào nữa?”
Tên biến thái vẫn im lặng.
Tôi kéo tay hắn, giọng nói đầy vội vàng:
“Tôi không thể yêu đương đâu, ảnh hưởng học tập lắm, tôi còn phải cố thi vào đại học S nữa.”
Trong bóng tối, tiếng hít thở kéo dài.
Tôi không nghe được câu trả lời của hắn.
Từng giây từng phút, trái tim đều treo lơ lửng.
Cho tới khi hắn mở miệng:
“Được thôi, tôi đồng ý với em, nhưng không yêu đương thì không được.”
“Anh sao lại như vậy chứ!”
Tôi tức đến mức vung tay tát hắn một cái.
Tiếng rất vang.
Tôi sợ đến tim run lên, lí nhí nhận lỗi trước:
“Xin… xin lỗi…”
Tên biến thái khẽ cười, một tay bóp lấy điểm nhạy cảm trên người tôi.
Hắn ghé sát tai tôi, nhẹ nhàng cắn vành tai.
“Không sao đâu bé con, lát nữa tôi sẽ đòi lại hết.”
Tôi lập tức mở to mắt.
…
Mà cái gọi là “đòi lại” ấy kéo dài suốt cả đêm.
Vừa mới được lau rửa sạch sẽ, nằm sát gối chưa bao lâu.
Đã bị người ta đột nhiên bế lên.
Đợi tới lúc tôi mơ mơ màng màng phản ứng lại, mới phát hiện mình đang ngồi trên người tên biến thái.
Mà trước mặt là chiếc bàn học chất đầy đề thi.
Bên tai vang lên giọng nói như ma quỷ dụ dỗ:
“Bé con yêu đương với tôi cũng không ảnh hưởng học tập đâu. Viết đi, làm xong bộ đề này.”
Tôi tức đến mức há miệng cắn lên cổ tay hắn.
Kết quả không khống chế được lực.
Làm răng mình va đau luôn.
Cảm xúc dồn nén bấy lâu hoàn toàn sụp đổ.
“Tôi ghét anh chết đi được! Anh phiền quá đấy!”
0 Nhận xét