[Sinh Viên Nghèo Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Đã Bị Trừng Phạt_] Chương 12

 Cuối cùng tôi vẫn bị bắt về lồng chim.

Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng của hắn, mỉm cười:

“Câu cuối cùng anh chọn đáp án gì?”

Yến Minh Thanh hung hăng trừng tôi một cái.

Rồi bóp cổ tôi hôn xuống.

Cho đến khi oxy trong đầu tôi cạn sạch, cả người choáng váng, hắn mới chuyển môi sang nơi khác.

“Tại sao lại bỏ chạy?”

Tôi bị chất vấn đến nổi nóng.

Một cước đá hắn ra:

“Tôi phải đi thi chứ!”

Đuôi mắt Yến Minh Thanh cụp xuống:

“Tôi từng nói không cho em đi thi à?”

?

Lần này tới lượt tôi ngơ người.

Yến Minh Thanh giữ gáy tôi lại, răng nanh đâm thủng da thịt.

Pheromone của alpha theo vết cắn tràn vào.

Giống như chó điên chui thẳng vào cơ thể.

Đau mà cũng sướng đến run người.

Tôi siết chặt cánh tay hắn, bắp chân co giật.

“Tôi từng nói không cho em đi thi khi nào?”

Đầu tôi mơ mơ màng màng:

“Anh… không đưa giấy dự thi cho tôi…”

Lại thêm một luồng pheromone bị ép vào cơ thể.

“Nếu tôi thật sự không muốn em đi thi, em căn bản sẽ không có cơ hội nhìn thấy giấy dự thi.”

Yến Minh Thanh nghiến răng nói.

Nhưng nụ hôn rơi trên mặt tôi lại dịu dàng vô cùng.

“Mộc Mộc, đừng chạy nữa.”

Tim tôi đập loạn như trống trận.

Tôi thầm mắng mình vô dụng, mở miệng cãi lại:

“Cái gì mà đừng chạy? Rõ ràng là anh nhốt tôi lại.”

Yến Minh Thanh chỉ nhìn tôi.

Đôi mắt phượng xinh đẹp kia chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng tôi.

Mặt tôi hơi nóng lên.

Trong lòng lại thầm mắng, một alpha thì cần gì phải lớn lên với cái mặt yêu nghiệt như thế chứ.

“Đào Mộc, tôi không hối hận vì đã nhốt em.”

Tôi mở to mắt không thể tin nổi.

Đến lúc này rồi mà hắn còn dám khiêu khích tôi?

Kết quả lời tiếp theo của Yến Minh Thanh khiến cả người tôi nóng bừng.

“Lần đầu tiên biết đến em, là trong cuộc họp hội học sinh có người nói lớp F có một beta nghèo.”

“Dung mạo bình thường, học hành chăm chỉ, ban đêm còn trùm chăn bật đèn học bài.”

“Tôi lúc ấy chỉ bình thản đánh giá một câu…”

‘Vì cái nhỏ mà mất cái lớn, lòng tham không đáy.’

Bởi vì thức đêm đọc sách sẽ làm hỏng mắt, mà có thể nhìn rõ thế giới này chính là tài sản quý giá nhất.

“Nhưng tôi không ngờ lại nhanh chóng gặp em như vậy. Hôm đó tôi tới phòng dụng cụ kiểm kê đồ đạc, vừa khéo gặp em. Em bị sai đi lấy đồ, ngoài mặt thì ngoan ngoãn nhẫn nhịn, nhưng vừa đóng cửa lại đã nhanh mồm nhanh miệng mắng hết tất cả mọi người một lượt. Tôi rất tò mò, tại sao biểu cảm của em lại sinh động đến thế, giống hệt một con mèo hoang giương nanh múa vuốt.”

“Lần gặp tiếp theo là khi tôi thấy em bị giáo viên mắng trong văn phòng. Dưới lớp tóc mái dày là đôi mắt không chịu khuất phục, như thể đang bốc lửa vậy. Em nhịn không được mà cãi lại, bị giáo viên mắng đến phát khóc, mắt đỏ hoe trốn trong nhà vệ sinh. Rõ ràng chính mình cũng rất tủi thân, thế mà còn không cho người khác an ủi. Vừa sống động lại vừa đáng yêu.”

“Sau đó số lần gặp em càng lúc càng nhiều. Rõ ràng lớp A và lớp F cách xa như vậy, nhưng ánh mắt tôi lúc nào cũng không tự chủ được mà rơi lên người em.”

“Đến khi nhận ra thì đã quá muộn rồi. Vốn dĩ tôi định từ từ tiếp cận em, ai ngờ em lại dám lắp camera trong căn hộ tôi còn dùng thuốc dẫn dụ. Nhìn gương mặt đáng thương kia, tôi hoàn toàn không khống chế nổi dục vọng của mình. Đến lúc tỉnh táo lại thì em đã chạy mất, chẳng có chút lưu luyến nào. Tôi giận em không yêu tôi, đến khi hoàn hồn thì tin nhắn uy hiếp đầu tiên đã gửi đi rồi.”

“Tôi biết cung đã giương thì không thể quay đầu.”

“Nhưng tôi cũng không muốn quay đầu.”

“Đào Mộc, yêu em, tôi rất may mắn.”

“Xin em… ít nhiều cũng hãy thương hại tôi một chút.”

“Cho tôi một chút tình yêu của em thôi.”

Alpha cao cao tại thượng lúc này lại quỳ dưới chân tôi.

Thành thật bộc bạch, hèn mọn cầu xin tình yêu của tôi.

Cảm giác hư vinh trong lòng được thỏa mãn đến cực điểm.

Tôi giống như vừa uống hai lạng rượu.

Cả người lâng lâng trôi giữa không trung, chân mãi không chạm đất.

Nhìn xem.

Một thiên chi kiêu tử như vậy mà cũng cam tâm thần phục dưới chân tôi.

Làm sao không khiến người ta sung sướng cho được.

Tôi xoay người, ho nhẹ một tiếng:

“Anh nói cho là tôi cho chắc.”

“Còn phải xem biểu hiện của anh thế nào đã.”

“Bây giờ check đáp án đề thi cuối kỳ với tôi…”

“Yến Minh Thanh! Tôi đâu có bảo anh biểu hiện kiểu đó… ưm… nhẹ… Yến Minh Thanh!”

---

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘