Hắn đeo chiếc vòng tay tôi tặng cho tên biến thái, đưa tay nhận lấy hộp cơm của tôi.
Tôi không thể tin nổi.
Lùi lại mấy bước, bịt miệng, nước mắt đầy hốc mắt:
“Sao có thể như vậy…”
Yến Minh Thanh từ trên cao nhìn xuống tôi.
Đôi mắt đen như mực tĩnh lặng như xác chết.
“Bạn học Đào, em nói gì vậy?”
Tôi hoàn toàn suy sụp:
“Không thể nào! Sao anh lại là tên biến thái đó được!”
Tôi khóc lóc muốn bỏ chạy.
Theo kế hoạch ban đầu, tôi sẽ chạy đi thật xa, sau đó dùng những chứng cứ này uy hiếp ngược lại Yến Minh Thanh.
Đợi tốt nghiệp rồi công khai tất cả.
Kết quả không ngờ bước đầu tiên đã thất bại.
Giữa chốn đông người, trước bao ánh mắt chứng kiến, Yến Minh Thanh một tay kéo tôi vào lòng.
Trong tiếng kinh hô của mọi người, hắn ghé sát tai tôi, thấp giọng:
“Được rồi, bé con.”
“Trò chơi kết thúc rồi, chim nhỏ phải ngoan ngoãn quay về lồng thôi.”
10.
Tên biến thái Yến Minh Thanh thật sự nhốt tôi lại.
Mà cái lồng hắn nói cũng là lồng thật.
Ngay dưới tầng hầm căn hộ.
Chiếc lồng chim dát vàng khổng lồ nối thẳng lên trần nhà, bên trong trải đầy lông cừu mềm mại.
Ở giữa là một cây trụ tròn bằng vàng nguyên chất.
Trên trụ còn khắc hoa văn nổi.
Lồi lõm không bằng phẳng.
Mà tôi bị hắn nhốt trong cái lồng ấy.
Hôm đó hắn ngang nhiên mang tôi đi trước mặt bao nhiêu người.
Tôi căn bản không kịp cầu cứu.
Dù sao tất cả mọi người đều cho rằng tôi theo đuổi thành công rồi.
Tôi giãy giụa cũng bị hắn dễ dàng áp chế.
Mắt lại bị bịt kín.
Đợi đến khi lấy lại tầm nhìn.
Tôi đã chỉ mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa nằm trong lồng chim.
Tôi từng khóc, từng làm loạn.
Yến Minh Thanh cười đến dịu dàng, dày vò tôi đến mức sắp phát điên, rồi bảo đây là hình phạt tôi đáng phải nhận.
Tôi tức đến tát hắn.
Yến Minh Thanh lại cúi đầu liếm lòng bàn tay tôi.
Sau đó tiếp tục khiến tôi bị hành đến mềm nhũn, gần như sụp đổ.
Nhưng không chỉ như vậy, hắn còn ép tôi làm đề.
Toàn bộ đều là dạng bài tôi chưa từng gặp.
Tôi không chịu viết.
Hắn liền cắn tôi:
“Không phải em nói yêu đương ảnh hưởng học tập sao? Bé con yêu tôi sẽ không ảnh hưởng.”
Sau đó tôi vẫn phải viết.
Bài đạt điểm tuyệt đối sẽ được đối xử tử tế.
Bài dưới D sẽ nhận trừng phạt.
Tôi từng thử cầu cứu bên ngoài.
Đáng tiếc ngay cả điện thoại cũng không có.
Tôi chỉ có thể đặt hy vọng vào học viện.
Nhưng tôi quên mất…
Học viện này vốn là do nhà họ Yến mở riêng cho Yến Minh Thanh.
Chỉ để vị thiếu gia nhỏ của nhà họ Yến ở trường cũng được sống như ở nhà.
Dù mất đi tự do.
Nhưng Yến Minh Thanh gần như đáp ứng mọi yêu cầu của tôi.
Ăn hải sản nuôi trong vùng biển riêng của nhà họ Yến.
Uống nước tuyết sơn giá mấy vạn một chai.
Ban ngày làm đề do tổ giáo sư đặc biệt ra riêng để nhắm vào điểm yếu của tôi.
Ban đêm bị Yến Minh Thanh đè xuống chơi đến mức đồng tử tan rã.
Những ngày bị nhốt trôi qua nhanh như nước chảy.
Cho tới khi tôi vô tình nhìn thấy giấy báo dự thi của mình trong túi hắn.
Tôi mới giật mình nhận ra sắp tới kỳ thi cuối kỳ rồi.
Thế là tôi bỏ trốn.
May mà không bỏ lỡ kỳ thi.
Tôi hăng hái làm xong bài, tâm trạng cực kỳ thoải mái bước ra khỏi phòng thi.
Kết quả vừa ngẩng đầu đã thấy Yến Minh Thanh đứng trong bóng tối cuối hành lang, không biết đã đợi tôi bao lâu.
Ánh mắt tĩnh lặng như người chết.
Sống lưng tôi lạnh toát, xoay người chạy về hướng ngược lại.
Nhưng thể lực của beta và alpha chênh lệch quá lớn.
0 Nhận xét