Tôi sợ đến mức suýt nhảy dựng lên.
Vừa hoàn hồn đã lập tức trấn định tinh thần, trở tay nắm lấy dùi cui điện muốn dí thẳng vào người hắn.
Kết quả còn chưa chạm tới.
Cổ tay tôi đã bị người kia giữ chặt.
Một cơn đau nhói truyền tới.
Dùi cui điện trượt khỏi tay, bị người phía sau cướp mất, chĩa ngược lại vào eo tôi.
“Hóa ra là có chuẩn bị mà tới.”
Tôi tức chết được.
Nhưng lại chẳng dám động đậy lung tung.
Tôi biết rõ thứ này mạnh cỡ nào.
Một alpha trưởng thành cũng có thể bị điện ngã dễ dàng.
Huống chi là beta như tôi.
“Tôi không định điện anh đâu, tôi mang để phòng thân thôi.”
Người phía sau khẽ cười.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn, hoàn toàn không nghe ra là ai.
“Thật sao?”
“Vậy là tôi hiểu lầm bé con rồi.”
Miệng thì nói hiểu lầm, nhưng thứ cứng ngắc bên eo tôi vẫn chẳng hề dời đi.
Tôi có một tật xấu.
Hễ căng thẳng là mắt sẽ tự động rơi nước mắt.
Không khống chế được.
Giọng tôi run run, yếu thế cầu xin:
“Thật mà... anh bỏ nó ra được không?”
Cằm nam sinh tựa lên vai tôi, lười biếng đáp:
“Không được. Lỡ bé con lại móc thêm một cây khác ra thì sao?”
Tôi nóng nảy.
Sao giữa người với người giờ chẳng có chút tin tưởng nào vậy?!
“Thật sự hết rồi.”
“Thế à?”
Lừa anh đấy.
Tôi còn có bình xịt hơi cay.
Tôi nhanh tay móc ra định xịt về phía sau.
Kết quả lại bị hắn đoán trước, giữ lấy cổ tay.
Rồi cướp luôn.
Lần này thì thật sự hết sạch.
Tôi hoàn toàn sụp đổ.
“Anh sao cứ thích cướp đồ của tôi vậy hả!”
Nam sinh bị chọc tức đến bật cười, cúi đầu cắn một cái lên má tôi.
“Nếu tôi không cướp thì giờ chết lâu rồi. Bé con còn trẻ thế này mà đã muốn làm góa phu rồi à?”
Góa phu cái đầu anh ấy.
Tôi dùng sức đẩy hắn nhưng chẳng nhúc nhích nổi.
Như cả ngọn núi vậy, cơ bắp rắn chắc, sờ vào còn rất... ngon tay.
Tôi tức quá, hung hăng véo hắn mấy cái.
Chưa hả giận đã bị hắn giữ tay véo trả lại.
Phòng dụng cụ tối om.
Tôi hoàn toàn không nhìn rõ mặt người trước mắt.
Chỉ mơ hồ thấy đường nét.
Tên này chắc phải hơn mét chín.
Cao gần bằng Yến Minh Thanh.
Vừa nghĩ đến Yến Minh Thanh tôi đã nổi giận.
“Rốt cuộc làm sao anh mới không tung video ra ngoài? Ngoại trừ yêu đương.”
Tôi nói cực kỳ nghiêm túc:
“Tôi không yêu đương. Ảnh hưởng học tập.”
Nam sinh không cắn má tôi nữa.
Hắn giơ tay lấy một dải lụa lạnh băng che mắt tôi lại.
Còn dùng thứ gì đó trói cổ tay tôi.
Nghiến răng nghiến lợi:
“Không yêu đương? Vậy hôm qua em đồng ý với tôi cái gì hả? Tiểu lừa đảo, còn dám nuốt lời?”
Lại bị khống chế rồi.
Hết cách.
Tôi bắt đầu tủi thân:
“Anh muốn gì tôi cũng cho anh.”
“Tôi chẳng cần gì cả, tôi chỉ cần em thôi.”
Nam sinh nâng cằm tôi lên, lạnh giọng ra lệnh:
“Bây giờ, há miệng ra.”
Ngay giây tiếp theo, đầu lưỡi tôi đã bị người kia ngậm lấy.
Hắn hôn quá sâu.
Tôi nghẹn ngào bật khóc, cố gắng né tránh.
Nhưng dù trốn thế nào cũng vẫn bị giam chặt trong lồng ngực hắn.
Phòng dụng cụ cách âm rất tốt.
Bây giờ căn bản chẳng có ai cứu được tôi.
Cứ như vậy, tôi bị bịt mắt, trói trên ghế.
Để mặc người ta hôn, mặc người ta đùa bỡn.
…
Đến lúc hoàn hồn trở lại, trong phòng dụng cụ chỉ còn lại một mình tôi.
“Bên trong có ai không?”
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi hoảng hốt vùng vẫy muốn thoát khỏi dây trói trên cổ tay.
Nhưng thế nào cũng không tháo ra được.
Tôi cuống quýt gọi lớn:
“Có người! Trong này có người, tôi ra mở cửa ngay!”
0 Nhận xét