[Sư Tôn Độc Ác Bị Cưỡng Ép Đọc Tâm_] Chương 3

 Đôi mắt đen của Trì Trường Tịch sâu thẳm. Hắn ngẩng đầu nhìn vị tiên tôn áo trắng đang lười nhác tựa trên tháp.

Người kia dung mạo thanh tuyển, làn da nơi cổ trắng mịn như ngọc.

Hắn nhìn rất lâu.

Đến khi cúi đầu lần nữa, động tác trên tay càng thêm nhẹ nhàng, như thể đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.

Nhưng ma khí quẩn quanh nơi đầu ngón tay hắn lại lặng lẽ chui thẳng vào cơ thể người trước mặt, chỉ để lại một sợi mỏng quấn trong lòng bàn tay Trì Trường Tịch.

Ngoài xe ngựa chợt truyền tới tiếng náo động cực lớn. Ta bị làm phiền đến mức không thể yên thần, lập tức vén rèm quát lạnh:

“Có chuyện gì mà hốt hoảng thế?”

Giọng một đệ tử mang theo tiếng khóc, hơi thở cực kỳ hỗn loạn:

“Tiên tôn! Có lượng lớn Ma tộc tập kích, đã có mấy chục đệ tử bị thương!”

Ta cả kinh, vội vàng xuống xe, vừa đi vừa chất vấn hệ thống:

“Cốt truyện này từ đâu nhảy ra Ma tộc vậy?”

Hệ thống vốn lanh lợi giờ lại như hỏng mất.

【Rè rè… rè rè… không thể hiểu câu hỏi của ký chủ.】

Ta xui xẻo phun một ngụm nước bọt. Đúng lúc quan trọng lại mất kết nối.

Đợt Ma tộc lần này kéo tới hung hãn vô cùng, bày rõ tư thế không chết không thôi.

Ta mới dung hợp thân thể này chưa lâu, tuy có ký ức về thuật pháp cũ, nhưng sử dụng vẫn hơi gượng gạo.

Ta nhanh chóng kết ấn bằng đầu ngón tay, hiệu quả khá rõ rệt, nhưng không chịu nổi Ma tộc hết đợt này đến đợt khác liều mạng lao tới.

Trước khi linh lực cạn kiệt, ta dựng kết giới bảo vệ mọi người.

Ma tộc gần như đã bị xử lý sạch sẽ. Ta còn chưa kịp thở phào, đã thấy ở góc xa có một Ma tộc thoi thóp đang vươn móng vuốt về phía tiểu cô nương nhỏ chơi đùa vô tri bên cạnh.

Tim ta siết chặt.

Không ổn! Nó muốn hút máu thịt trẻ con để bổ sung ma khí!

Trong đầu lóe lên vô số suy nghĩ hỗn loạn, nhưng cơ thể lại nhanh hơn lý trí một bước.

Linh lực trong người chẳng còn bao nhiêu, ta lao mạnh tới chắn trước mặt tiểu cô nương, dùng sức đẩy con bé ra.

Móng vuốt Ma tộc dừng lại ngay trước mặt ta, sau đó đột nhiên phát lực, hung hăng đẩy ta xuống vực sâu.

Trước khi hôn mê, cảnh cuối cùng ta nhìn thấy là đám đệ tử mắt đỏ hoe nhìn ta đầy lệ nóng. Có vài người còn cố vươn tay muốn kéo ta lại, khóc đến tê tâm liệt phế.

Trong cơn mê man, ta chỉ nghĩ:

“Xong rồi… tiến độ phản diện chắc tụt mất.”

4

Lần nữa mở mắt, Trì Trường Tịch đang đứng trước mặt ta, cây ngân châm trong tay mắt thấy sắp đâm vào cổ ta.

Ta sợ đến dựng hết tóc gáy, lập tức lăn người quấn chặt chăn quanh mình, cảnh giác nhìn hắn, còn không quên nhíu mày bày ra dáng vẻ sư tôn.

“Ngươi sao lại ở đây? Muốn làm gì vi sư!”

【Dù ngươi rất đẹp trai, cũng không thể ám sát ta được!】

Tay Trì Trường Tịch khựng giữa không trung, lộ ra nụ cười bất đắc dĩ mà ôn hòa.

“Đệ tử biết chút y thuật, chỉ muốn thông linh mạch cho sư tôn.”

Ta vậy mà nghe ra vài phần cưng chiều vi diệu trong giọng hắn.

Sự khác thường ắt có yêu. Ta sợ tới mức điên cuồng gọi hệ thống:

“Hệ thống hệ thống! Châm của hắn không có độc chứ?”

Phản ứng của hệ thống có hơi chậm chạp khó hiểu, nhưng tốt xấu gì cũng trả lời.

【Ký chủ không cần lo lắng, ngân châm không độc.】

Ta thở phào nhẹ nhõm, sau đó cảnh giác đánh giá xung quanh.

Trong phòng châu ngọc tô điểm, hương thơm lượn lờ, xa hoa vô cùng, lại xa lạ đến lạ.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘