[Sư Tôn Độc Ác Bị Cưỡng Ép Đọc Tâm_] Chương 4

 Hệ thống lại đột ngột nhảy ra:

【Nhắc nhở ký chủ, đánh giá của các đệ tử đối với ký chủ đã tăng, tiến độ phản diện -10%.】

Mười phần trăm?!

Ba trăm vạn của ta!!!

Ta suýt nữa phun ra một ngụm máu, sắc mặt xanh như tàu lá.

Dường như Trì Trường Tịch nhận ra sắc mặt ta không ổn, chủ động kể lại toàn bộ chuyện sau khi ta hôn mê.

Theo lời hắn, sau khi ta rơi xuống vực, hắn quá lo lắng nên cũng nhảy theo xuống. Không ngờ cơ duyên xảo hợp cùng ta tiến vào bí cảnh.

Ta vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, hắn không còn cách nào khác ngoài tìm một khách điếm để an trí ta.

Ta cố đè nén trái tim đang điên cuồng rỉ máu, cảm giác quái lạ trong lòng càng lúc càng nặng.

Trì Trường Tịch vốn hận không thể ăn thịt uống máu ta, vậy mà lại chủ động chăm sóc ta?

Quan sát kỹ người trước mặt, hắn vẫn như thường ngày, phong độ nhẹ nhàng như quân tử, trên mặt treo nụ cười ôn nhu.

Nhận ra ánh mắt của ta, hắn vô tội nhìn sang, chớp chớp mắt:

“Sư tôn, chẳng lẽ trên người đệ tử có gì kỳ quái sao? Vì sao người lại nhìn đệ tử như vậy?”

Ta đè xuống nghi ngờ trong lòng, cười đáp:

“Không có gì.”

5

Sau khi dò xét xung quanh một phen, ta đại khái đã hiểu được logic của bí cảnh này.

Muốn rời khỏi đây phải nhập vai nhân vật, lấy thân vào cuộc, phá cục mới có thể thoát ra.

…Mà không khéo ở chỗ, ta và Trì Trường Tịch lại đóng vai đạo lữ.

Ta cạn lời nghẹn họng.

Hai kẻ bất cứ lúc nào cũng có thể rút kiếm chém nhau mà bắt làm đạo lữ?

Tên tiểu nhị đóng vai người giao nhiệm vụ vẫn cứng đờ nhưng nhiệt tình đọc thoại:

“Đúng là một đôi thần tiên quyến lữ! Hiện nay trong thành liên tiếp xảy ra quái sự, lão gia nhà ta khẩn cầu hai vị điều tra, tìm ra hung thủ!”

Ta ngượng đến mức ngón chân có thể đào ra cả tòa lâu đài mộng ảo. Trì Trường Tịch lại thích ứng rất tốt, khóe môi còn mang theo ý cười khó dò.

Ta cố hết sức bày ra vẻ ôn hòa, suýt nữa cắn trúng lưỡi:

“Trường… Trường Tịch, vậy chúng ta đi xem hiện trường trước đi.”

Đôi mắt đen của Trì Trường Tịch lặng lẽ nhìn ta.

Ngay lúc ta sắp không nhịn nổi nữa, hắn quấn lấy ngón tay ta, ghé sát bên tai.

Hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai, hắn khẽ cười bên tai ta:

“Sư tôn, như vậy mới giống đạo lữ.”

Ta bị hắn trêu đến mềm cả chân, hung hăng trừng hắn một cái.

【Tên trai thẳng chết tiệt, ngươi là của nữ chính, còn đi khắp nơi tỏa ra sức hút cái gì chứ!】

Biểu cảm Trì Trường Tịch khựng lại. Ở nơi ta không nhìn thấy, đáy mắt hắn tràn ngập dục vọng chiếm hữu.

6

Ta cùng tay cùng chân đi với Trì Trường Tịch suốt một đoạn đường, mãi đến chỗ không người mới hoàn hồn, mạnh mẽ hất tay hắn ra.

Hắn lại rất biết điều:

“Đệ tử bị tình thế ép buộc, có nhiều vượt lễ, mong sư tôn đừng trách phạt.”

Hiện giờ linh lực của ta trống rỗng, cãi nhau với hắn chưa chắc đã chiếm được thế thượng phong.

Chết rồi thì một xu cũng chẳng có.

Ta đành nhẫn nhịn nuốt cục tức này xuống.

Người ủy thác cho bọn ta chính là ông chủ của tửu lâu lớn nhất trong thành — Yến Vân Lâu.

Nhìn thấy bóng dáng bọn ta, ông chủ vội vàng bước lên đón tiếp. Chòm râu trên mặt run run theo từng động tác, gương mặt đầy vẻ sầu khổ:

“Hai vị tiên trưởng cuối cùng cũng tới rồi.”

“Yến Vân Lâu của ta gần đây liên tục xảy ra quái sự. Hễ trẻ nhỏ đến gần nơi này là sẽ mất tích.”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘