“Mọi người đều nói phong thủy nơi đây không tốt, phụ mẫu của đám trẻ càng bám lấy ta đòi bồi thường. Giờ chẳng còn ai dám ghé qua nữa, thế này biết phải làm sao đây?”
Ta dịu giọng an ủi vài câu, rồi mới hỏi kỹ tình hình.
Người mất tích đa số là bé gái, hơn nữa thường xảy ra vào nửa đêm. Bé trai dù có mất tích thì không lâu sau cũng sẽ đột nhiên xuất hiện trở lại, nhưng hỏi gì cũng không biết, cứ như đoạn ký ức kia đã bị xóa sạch.
Ta cụp mắt trầm tư.
Trẻ con nửa đêm không ngủ, chạy tới tửu lâu làm gì?
Sau khi xin danh sách những gia đình có trẻ mất tích, ta lần lượt gõ cửa từng nhà để hỏi thăm.
Đa số các gia đình đều chịu nói chuyện với ta vài câu, nhưng hễ nhắc đến nguyên nhân bọn trẻ ra ngoài vào ban đêm thì lại ấp úng lảng tránh.
Một số nhà thậm chí còn đóng cửa không tiếp khách, thậm chí mở miệng chửi ầm lên.
Điều kỳ quái là trên người mỗi hộ gia đình đều phảng phất một mùi hương kỳ dị. Hễ ta hỏi tới, bọn họ đều che che giấu giấu, nói đó là hương liệu gia truyền.
Ngay trong đại sảnh còn thờ phụng một pho tượng hình thù quái dị.
Ta dò hỏi người địa phương vài câu, rất nhanh đã biết đây là vị Phật bảo hộ vùng này. Miếu thờ nằm không xa, hương khói quanh năm vô cùng hưng thịnh.
Quá kỳ quái.
Ta mang đầy tâm sự suy nghĩ. Trì Trường Tịch vẫn trầm mặc đi theo bên cạnh ta, thấy vậy liền đề nghị:
“Sư tôn không bằng cùng ta tới ngôi miếu kia dò xét vào ban đêm.”
Hiện giờ cũng chẳng còn manh mối nào khác.
Ta thở dài, gật đầu đồng ý.
Không hề nhìn thấy nụ cười nắm chắc phần thắng nơi đáy mắt Trì Trường Tịch, cùng viên thuốc tím sẫm được giấu trong tay áo hắn.
7
Đêm đen gió lớn, ta và Trì Trường Tịch lẻn vào ngôi miếu kia.
Vừa mới bước vào, sương mù quỷ dị đã bao phủ xung quanh đến mức giơ tay không thấy năm ngón.
Ta cau mày gọi mấy tiếng “Trì Trường Tịch”, nhưng không hề nghe thấy hồi âm.
Nơi này quá mức quái lạ. Ta nâng cao cảnh giác, từng bước thận trọng dò đường.
Phía trước dường như có thứ gì đó. Ta đang định tránh đi, nó lại thẳng tắp lao về phía chân ta.
Nhìn mảnh vụn tím sẫm vỡ tan dưới đất, nhất thời ta cạn lời.
Cái này là ăn vạ đúng không?!
Tuyệt đối là ăn vạ rồi đúng không?!
Chưa tới thời gian một nén nhang, cơ thể ta đã nhanh chóng nóng lên, hô hấp dồn dập.
Sắc mặt ta đỏ bừng. Cảm nhận được biến hóa trong cơ thể, ta lập tức biến sắc.
Cái miếu rách này sao còn có cả xuân dược?!
Ta nghiến răng khó khăn bước ra khỏi màn sương. Cả người nóng đến kinh người, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.
Một đôi tay vững vàng đỡ lấy ta.
Ý thức ta đã mơ hồ. Ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của Trì Trường Tịch.
Nóng quá…
Ta không khống chế được mà cọ tới gần hắn.
Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp, mê hoặc như hoa anh túc.
Ta khó chịu đến mức sắp chết mất rồi, mơ màng đưa tay về phía hắn, như kẻ lữ hành giữa sa mạc cuối cùng cũng tìm được nguồn nước.
“Giúp ta…”
Đôi mắt bị bàn tay dịu dàng che lại, ý thức ta hoàn toàn hỗn loạn.
Ngoài miếu, vầng trăng cong vốn treo cao trên trời bỗng bị mây đen bất ngờ che khuất, chỉ còn vài tia ánh trăng lạnh nhạt rơi xuống.
8
Sau khi tỉnh lại, ta hoảng hốt đến mức muốn giết người.
Chuyện quái quỷ gì thế này?!
Ta lòng như tro tàn, nằm dang thẳng trên mặt đất.
0 Nhận xét