[Sư Tôn Độc Ác Bị Cưỡng Ép Đọc Tâm_] Chương 7

 Một nữ tử áo tím đáp xuống trước mặt ta, phía sau còn có hai cái cánh phe phẩy không ngừng.

Ta định thần nhìn kỹ, hừm, chẳng phải chính là thứ sinh vật kỳ quái được người ta thờ phụng kia sao?

【Trông như con bướm đêm phành phạch cánh ấy, cũng chẳng biết đang đắc ý cái gì nữa.】

Trì Trường Tịch phụt cười thành tiếng. Ta khó hiểu nhìn hắn.

Hắn cố nén cười, giơ tay chắn giúp ta một đòn công kích.

Coi như còn có lương tâm.

Nữ tử áo tím kia dường như thẹn quá hóa giận, phất tay một cái, lập tức có cả đàn dơi đen nghịt từ trong bóng tối lao xuống.

Thấy động tác của Trì Trường Tịch dần trở nên khó khăn, ta bất đắc dĩ lấy ra một cây nhị hồ.

—— Đúng vậy, nguyên chủ là âm tu, mà nhị hồ chính là vũ khí của hắn.

…Nếu không phải linh lực đã cạn kiệt, lại còn đúng lúc này, ta thật sự chẳng muốn nhìn thấy nó chút nào.

Ta kéo cung đàn, tiếng đàn ai ai oán oán vang lên. Thần thức theo tiếng đàn lan rộng ra ngoài.

Đàn dơi bị sóng âm công kích, chỉ đập cánh vài cái rồi mềm oặt rơi xuống đất.

Nữ tử kia dường như đã đến bước đường cùng, cười điên dại rồi cắt mạnh vào dấu sen trên cổ tay.

“Các ngươi nghĩ mình thắng được ta sao?!”

Không ổn!

Ta tập trung nhìn lại.

Quả nhiên, hơn mười bé gái ở góc kia đang đau đớn co quắp. Dấu sen hiện lên giữa trán các bé gái phát ra ánh tím rực rỡ.

Không còn cách nào khác.

Ta cắn rách đầu ngón tay, lấy máu làm môi giới, cưỡng ép cắt đứt nghi thức hiến tế đơn phương này.

Kim đan trong cơ thể điên cuồng vận chuyển đến nóng rực. Một ngụm tanh ngọt trào lên cổ họng, ta phun mạnh ra một búng máu.

“Sư tôn!”

Trì Trường Tịch vội vàng chạy tới đỡ ta. Ta vừa ho ra máu vừa trừng hắn một cái.

【Ngu ngốc! Không thấy bên kia nguyên khí đại thương sao? Còn không mau nhân cơ hội xử lý nàng ta đi, đỡ ta làm gì!】

Tay Trì Trường Tịch cứng lại trong chớp mắt, sau đó dứt khoát xoay người, hung hăng đâm ra một kiếm.

Ta hài lòng gật đầu.

Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.

Nữ tử áo tím thấy đại thế đã mất, bỗng nhếch miệng cười:

“Ngươi cho rằng các ngươi là cứu thế chủ gì sao?”

“Đám bé gái đó đều do chính người nhà chúng tự nguyện bán cho ta.”

“Nếu ngươi đưa chúng trở về, cha mẹ chúng chẳng những không cảm kích, mà còn xem chúng là tà vật.”

“Dù sao từ trước tới nay, chưa từng có bé gái nào bước vào chỗ ta mà còn nguyên vẹn quay về.”

Nhìn đám bé gái phía xa, lòng ta lạnh đi một nửa.

Các bé ấy… rồi sẽ đi đâu đây?

“Lắm lời.”

Trì Trường Tịch hừ lạnh một tiếng, một kiếm đâm xuyên người đối phương.

Nữ tử áo tím ngã thẳng xuống, vừa lúc đập vào chuôi kiếm của ta.

Thanh kiếm lập tức bay vụt ra ngoài, tiện thể cắt mất nửa mái tóc của Trì Trường Tịch.

【Phát hiện ký chủ gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng cho nam chính, tiến độ phản diện +20%, tiến độ hiện tại 55%.】

Ta: “?”

Ta quay đầu nhìn nam chính mặt ngoài vẫn bình tĩnh như núi.

Không nhìn ra đấy… hóa ra ngươi coi trọng tóc mình đến vậy à?

10

Dù thế nào thì cuối cùng vẫn phải rời khỏi đây.

Trên đường trở về, Trì Trường Tịch vô tình làm rơi một món trang sức treo trên túi càn khôn của ta.

Trong lòng ta đang đầy tâm sự, nhặt lên rồi mất kiên nhẫn phất tay bảo hắn tránh xa mình một chút.

Bởi vậy cũng không nhìn thấy ánh mắt hắn phía sau đột nhiên sáng bừng lên.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘