Ngay lúc tôi đang cân nhắc có nên nhân lúc không có ai mà lén bỏ trốn hay không.
Một giọng nói mang theo ý cười vang lên phía sau:
“Kỳ Ngộ.”
Tôi quay đầu lại.
Một người đàn ông dung mạo thanh tú đang đứng sau lưng.
Đôi mắt đào hoa cong cong, đầy hứng thú đánh giá tôi.
Cậu ta hơi nghiêng đầu.
“Cậu không nhớ tôi à?”
Tôi nhíu mày: “Chúng ta từng gặp?”
“Tôi tên Kỳ Lạc, nhớ ra chưa?”
Thấy tôi vẫn đầy vẻ mờ mịt.
Cậu ta cắn răng, thấp giọng lẩm bẩm:
“Tạ Cảnh Hành đúng là xảo quyệt, bảo sao cứ ngăn không cho tôi gặp cậu.”
Họ Kỳ?
Tôi lập tức phản ứng lại.
Đây chẳng phải thiếu gia thật sao?!
Tim tôi hụt mất một nhịp.
Còn chưa kịp tiêu hóa tin tức này, Tạ Cảnh Hành đột nhiên xuất hiện.
Một bước chắn trước mặt Kỳ Lạc.
Hắn đối diện tôi, chân mày nhíu chặt.
Giọng điệu lạnh cứng như ngâm băng:
“Tránh xa cậu ta ra.”
Tôi ngẩn người.
Giây tiếp theo, hắn cầm tay kéo Kỳ Lạc rồi xoay người bỏ đi.
Động tác dứt khoát lưu loát, đến đầu cũng không ngoảnh lại.
Tôi nhìn bóng lưng hai người biến mất, đứng yên tại chỗ, bỗng bật cười.
Nhưng trong lòng nghẹn đến khó chịu.
Được lắm.
Không hổ là CP chính, tôi còn chưa làm gì đã che chở nhau rồi.
Tôi thật sự không chịu nổi cục tức này nữa.
Cùng lắm thì không cần cái tiền thưởng rách nát kia.
Thay vì chờ Tạ Cảnh Hành đuổi tôi đi, chẳng bằng bây giờ tôi chủ động đề nghị ly hôn, tác thành cho họ.
Biết đâu hắn thấy tôi thức thời như vậy, không những tha mạng mà còn thưởng cho tôi một khoản phí chia tay.
Nghĩ vậy, tôi lập tức nhấc chân đuổi theo hướng hai người biến mất.
Vừa rẽ qua góc sân.
Tôi đột ngột khựng bước.
Dưới ánh trăng, một con rắn đen to bằng cổ tay cuộn mình trên bãi cỏ, đang đối đầu với một con hồ ly.
Con hồ ly mở miệng nói tiếng người, trong giọng đầy tức giận:
“Đồ tiểu nhân hèn hạ!”
“Mau ly hôn với cậu ấy!”
Con rắn đen lạnh lùng liếc hồ ly một cái.
Một trận gió bỗng dưng nổi lên.
Cát bụi làm mờ mắt tôi.
Đợi đến khi nhìn rõ lại, con rắn đen kia đã chậm rãi lột xác biến hóa.
Hóa thành dáng vẻ của Tạ Cảnh Hành.
Giọng hắn lạnh băng:
“Nằm mơ!”
Đột nhiên, ánh mắt hắn khựng lại.
Phát hiện ra tôi đang đứng trong góc.
Sắc mặt hắn bỗng chốc tái nhợt, đầu ngón tay buông bên người khẽ run lên.
Trong lòng tôi vừa kinh hãi vừa sợ hãi.
Đầu óc “ong” một tiếng nổ tung.
Ký ức đêm đó như thủy triều ập tới.
Tạ Cảnh Hành… thật sự là rắn!
Mẹ nó tôi vậy mà ngủ với một con rắn suốt một năm trời!
Trước mắt tối sầm.
Tôi ngã thẳng về phía sau.
Rơi vào một vòng ôm lạnh lẽo nhưng quen thuộc.
Trước khi mất ý thức, tôi loáng thoáng nghe thấy giọng con hồ ly cười trên nỗi đau người khác:
“Tạ Cảnh Hành, anh xong đời rồi.”
Cùng lúc đó, giọng điện tử quen thuộc cuối cùng cũng vang lên trong đầu:
“Đinh! Ký chủ thân yêu, hệ thống 007 tiếp tục phục vụ ngài.”
06
Trong mơ.
Cơn ác mộng quen thuộc lại quấn lấy tôi.
Nửa mê nửa tỉnh.
Một cái đầu nóng rực vùi vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng bỏng đến mức làn da như bị thiêu cháy.
Lớp vảy trơn nhẵn lạnh lẽo chậm rãi quấn lên bắp chân tôi.
Men theo từng chút một, càng quấn càng chặt.
Không biết từ lúc nào chóp đuôi đã luồn tới sau gáy, cọ nhẹ lên tuyến thể của tôi.
Tôi khó chịu đến mức thở dốc, một luồng nóng ran bứt rứt từ tận đáy lòng lan khắp cơ thể
“Ưm…”
0 Nhận xét