Tôi đột ngột mở mắt, bật người ngồi dậy.
Trong phòng ánh sáng mờ tối, trên giường chỉ có một mình tôi.
Tôi cúi đầu nhìn bản thân.
Đồ ngủ mặc ngay ngắn, chăn đắp chỉnh tề, trên người không có bất kỳ dấu vết gì.
Tôi vỗ ngực, vừa định thở phào nhẹ nhõm.
Hệ thống biến mất từ lâu bỗng nhiên nhảy ra:
“Ký chủ! Cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi!”
Tôi cứng đờ, chậm rãi quay đầu.
Một quả cầu ánh sáng lơ lửng trước mắt, chớp tắt liên tục.
“Hệ thống?”
“Là tôi đây!” Quả cầu sáng lắc lư lên xuống.
“Việc sửa chữa bị chậm trễ, ký chủ ngài vẫn ổn chứ?”
Tôi nhìn nó, trầm mặc vài giây.
Sau đó đột nhiên giơ tay muốn túm nó lại, kết quả lại vồ hụt.
Nghiến răng hỏi:
“Mày còn dám hỏi tao có ổn không?”
“Tạ Cảnh Hành là rắn! Sao mày không nói đối tượng công không phải con người?!”
Quả cầu ánh sáng bay xa hơn một chút.
Giọng máy móc lạnh lẽo mang theo chút nghi hoặc:
“Việc này quan trọng lắm sao?”
“Thiết lập của bộ truyện này, nam chính vốn là thú nhân mà.”
Tôi sụp đổ vò tóc, hét vào nó:
“Sao lại không quan trọng!”
“Nếu tao biết sớm Tạ Cảnh Hành không phải người, có cho tao thêm bao nhiêu tiền tao cũng không dám!”
Huống chi hắn còn là rắn.
07
Lẽ ra tôi nên phát hiện từ sớm mới đúng.
Từ sau khi kết hôn, mỗi sáng tỉnh dậy trên cổ tay hoặc chân tôi đều có một vòng tím xanh.
Tôi vẫn luôn tưởng do tư thế ngủ xấu tự đè ra.
Còn cả những giấc mơ đó.
Tôi thường xuyên mơ thấy mình bị một con rắn đè xuống bắt nạt, quấn chặt đến mức không thở nổi.
Nhưng mỗi lần tỉnh dậy, tôi lại không nhớ rõ.
Đúng rồi.
Tôi chìa tay về phía hệ thống.
“Giá trị thù hận tao đã cày đầy rồi, tiền thưởng đâu?”
“Chờ chút.”
Hệ thống hưng phấn gọi ra màn hình điều khiển.
Giây tiếp theo, ánh sáng toàn thân nó nổ tung.
“Không phải chứ, tiến độ nhiệm vụ sao lại là 0%?!”
Tôi ngây người.
Ngày nào Tạ Cảnh Hành cũng đội cái 100% lượn lờ trước mặt tôi.
Sao có thể là 0?
Tôi ghé lại nhìn.
Trên màn hình hiện rõ con số: 0%.
“Hệ thống của ngươi hỏng rồi, hiển thị sai đúng không?”
“Không thể nào!” Hệ thống cuống lên. “Tôi sửa xong mới quay lại đó!”
Nó bay tới trước mặt tôi, tốc độ nói bỗng tăng nhanh:
“Ký chủ, tôi về kiểm tra tình huống trước.”
“Ngài tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ đi, chờ tôi quay lại!”
Tôi theo bản năng đưa tay giữ nó lại:
“Đợi đã!”
Quả cầu sáng lóe lên.
Biến mất giữa không trung.
“Ít nhất trả tiền cho tao trước đã!”
Không có ai đáp lại.
Trong phòng chỉ còn một mình tôi, bất lực nổi điên với không khí.
Mẹ nó.
Lại chạy nữa rồi.
Tôi nhìn chằm chằm nơi nó biến mất, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ.
Cái 100% trên đầu Tạ Cảnh Hành…
Nếu không phải hệ thống bị lỗi.
Vậy rốt cuộc nó là cái gì?
08
Là cái gì cũng không còn quan trọng nữa.
Bây giờ nhân vật chính thụ đã xuất hiện, Tạ Cảnh Hành là rắn, hệ thống lại hiển thị tiến độ nhiệm vụ bằng 0.
Tôi mà còn không chạy nữa thì mạng cũng sắp mất luôn rồi.
Lúc Tạ Cảnh Hành đẩy cửa bước vào.
Tôi đang cúi đầu kiểm kê đống châu báu của mình.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy hắn.
Tôi sợ tới mức tay run lên, hộp trang sức rơi thẳng xuống đất.
Một viên ngọc lăn ra ngoài, dừng ngay bên chân hắn.
Không khí bỗng chốc đông cứng.
Theo bản năng tôi cúi người định nhặt lại.
Dù sao những thứ này đều là hắn mua cho tôi sau khi kết hôn.
Lỡ hắn muốn lấy lại thì sao?
Thế nhưng một bàn tay khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn một bước, chặn động tác của tôi.
0 Nhận xét