[Thiếu Gia Giả Mạo Gặp Phải Xà Vương_] Chương 12

 17

Lần nữa tỉnh lại, trong phòng tối đen như mực.

Tôi giãy giụa ngồi dậy, lại phát hiện trên mắt cá chân bị khóa hai sợi xích bạc.

Chỉ cần động nhẹ là leng keng vang lên.

Tôi siết chặt nắm tay, không nhịn được mắng lớn:

“Tạ Cảnh Hành đồ khốn kiếp!”

“Mau cút ra đây tháo ra cho tôi!”

Đèn đột ngột sáng lên.

Tạ Cảnh Hành đã lâu không gặp đứng bên giường.

Hắn gầy đi rất nhiều, đáy mắt xanh đen, giống như rất lâu rồi không ngủ ngon.

Tôi lắc lắc sợi xích dưới chân:

“Mau tháo ra cho tôi! Chờ ba tôi phát hiện tôi mất tích, ông ấy sẽ không tha cho anh đâu.”

Tạ Cảnh Hành lại cong môi cười.

Bàn tay giữ lấy mắt cá chân tôi, kéo mạnh tôi về phía hắn.

“Vợ à, sao em lại không thể nhìn tôi chứ?”

Dáng vẻ hắn thấp kém đáng thương.

Tôi ngẩn người.

“Anh…”

Hắn tiếp tục lên tiếng, giọng khàn khàn:

“Tại sao em có thể cười nói với Kỳ Lạc, tại sao em có thể ăn cơm cùng cậu ta?”

“Em chấp nhận được việc cậu ta không phải người, tại sao tôi lại không được?”

“Cậu ta chẳng lẽ phục vụ em giỏi hơn tôi? Hay biết làm chó của em hơn tôi?”

Hắn cúi đầu, lúc ngẩng lên lần nữa, trong mắt tràn đầy cầu xin:

“Em sao lại… không thể nhìn tôi chứ?”

Tim tôi bỗng run mạnh.

Một suy nghĩ khó tin nổi lên.

“Tạ Cảnh Hành, anh không phải là…”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nóng bỏng.

“Từ đầu đến cuối.”

“Trước sau như một.”

Tôi hoàn toàn chết lặng.

Vậy cái giá trị thù hận 100% trên đầu hắn là chuyện gì?

Tôi còn chưa kịp mở miệng, một giọng điện tử quen thuộc đột nhiên vang lên trong đầu:

“Ký chủ thân yêu! Tôi quay lại rồi đây!”

18

Tôi nhắm mắt lại.

“Hệ thống?”

Ngay sau đó kích động:

“Con mẹ nó cuối cùng mày cũng chịu quay lại rồi à?!”

“Đúng vậy ký chủ! Tôi đã sửa chữa hoàn toàn xong xuôi rồi, có thể tiếp tục phục vụ ngài rồi!”

Tôi nghiến răng định tính sổ.

Một tiếng thét chói tai đột nhiên nổ tung trong đầu:

“Ký chủ!!! Sao ngài lại cày đầy thanh giá trị yêu thích của hắn rồi?!”

Mặt tôi đầy dấu hỏi.

Dùng ý niệm gào ngược lại:

“Cái 100% sáng chói trên đầu hắn chẳng phải giá trị thù hận sao?”

Hệ thống tiếp tục hét lên:

“Nhà ai giá trị thù hận mà hồng tới đỏ rực như vậy hả?!”

Tôi ngẩn người.

Ngẩng đầu, lần nữa nhìn về phía đỉnh đầu Tạ Cảnh Hành.

Cho nên từ đầu tới cuối… hắn chưa từng hận tôi?

90% tôi nhìn thấy ngày kết hôn, thật ra là giá trị yêu thích dành cho tôi?

Không phải giá trị thù hận???

Tạ Cảnh Hành đột nhiên xoay người, lấy từ ngăn kéo ra cây roi quen thuộc.

Sau đó quỳ xuống dưới chân tôi, hai tay nâng cây roi lên thật cao.

Ngẩng đầu.

Lộ ra chiếc vòng cổ đen tôi từng đeo lên cho hắn.

Chăm chú nhìn tôi.

Đôi đồng tử dọc màu đen sáng đến đáng sợ.

“Em có thể ở lại không, đừng đi nữa.”

Giọng hắn trầm thấp khàn đặc, mang theo sự cầu xin không hề che giấu.

“Tôi sẽ ngoan ngoãn hầu hạ em, làm chó ngoan của em.”

Hắn dừng lại một chút.

“Chủ nhân.”

Hệ thống trong đầu tôi điên cuồng gào thét:

“Toang rồi toang rồi toang rồi! Tuyến cốt truyện sập hoàn toàn luôn rồi! Đây còn là nam chính điên phê u ám trong nguyên tác nữa không vậy?!”

Tôi không để ý tới nó nữa.

Cúi đầu nhìn người đang quỳ dưới chân mình.

Ánh mắt đầy dục niệm không hề che giấu, cùng sự thấp kém hèn mọn dù muốn giấu cũng không giấu nổi.

Sau đó tôi đưa tay lấy cây roi trong tay hắn.

Nâng cằm hắn lên, ép hắn ngẩng đầu.

Kéo áo hắn ra, thuần thục quất một roi lên ngực hắn.

Không dùng sức.

Nhưng vẫn đỏ lên một mảng.

Tôi hơi lùi ra một chút.

“Vậy tôi hỏi anh.”

“Ừm?”

“Hôm đó ở phòng khách, anh với Kỳ Lạc nói muốn từ từ hành hạ người kia… rốt cuộc là ai?”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘