10
Sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn thân tôi đau nhức dữ dội.
Bên cạnh đã trống không.
Tôi vén chăn lên, vừa đứng dậy thì hai chân mềm nhũn, suýt ngã xuống đất.
Tạ Cảnh Hành, cái tên khốn kiếp này!
Nghĩ đến chuyện tối qua hắn cố ý dùng thân rắn hành tôi, cơn tức trong lòng thế nào cũng không đè xuống nổi.
Đột nhiên ngoài phòng khách vang lên tiếng trò chuyện.
Tôi ngẩn ra.
Chân trần đi tới cửa, lén hé ra một khe nhỏ.
Là Tạ Cảnh Hành và Kỳ Lạc.
Giọng Kỳ Lạc cà lơ phất phơ nhưng mang theo vài phần bực bội:
“Được lắm Tạ Cảnh Hành, tâm cơ đủ sâu, thủ đoạn đủ độc ác đấy.”
Tạ Cảnh Hành quay lưng về phía tôi, không nhìn rõ vẻ mặt.
Tay tùy ý đặt lên thành sofa, không nói gì.
Kỳ Lạc bắt chéo chân, ngả người ra sau ghế.
Cười nhạo một tiếng:
“Thôi được rồi, chuyện này để sau tôi tính sổ với anh.”
Giọng cậu ta đổi đi:
“Nếu người đã rơi vào tay anh rồi, tiếp theo anh định làm gì?”
Tạ Cảnh Hành im lặng hai giây.
Sau đó lên tiếng, giọng lạnh băng:
“Giữ lại trước, từ từ hành hạ.”
“Đợi tìm được cơ hội, sẽ một ngụm nuốt xuống.”
Kỳ Lạc gật đầu:
“Được, nhớ giúp tôi xả giận.”
Tôi đứng sau cửa, ngón tay siết chặt khung cửa.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mà chẳng cảm thấy đau.
Sắc mặt trắng bệch như giấy.
Trong ngực đột nhiên dâng lên cảm giác buồn nôn mãnh liệt.
11
Suốt một năm nay, tôi tác oai tác quái đủ đường.
Nghĩ đủ cách bắt nạt hắn, sỉ nhục hắn.
Nhưng Tạ Cảnh Hành lại luôn nhẫn nhịn, âm thầm chịu đựng toàn bộ tính khí tệ hại của tôi.
Có đôi khi tôi cũng hoảng hốt nghĩ rằng, liệu hắn có chút tình cảm nào với tôi hay không.
Thậm chí mấy lần hắn từ chối ly hôn, trong lòng tôi còn lóe lên một tia vui mừng.
Nhưng bây giờ tôi hiểu rồi.
Cốt truyện căn bản chưa từng lệch khỏi quỹ đạo.
Hắn giữ tôi bên cạnh, chỉ để tiện hành hạ tôi hơn mà thôi.
Tôi sợ hãi lùi lại, lại đá trúng cái ghế bên cạnh.
Tiếng động làm kinh động bên ngoài, cuộc trò chuyện lập tức dừng lại.
Giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy ra.
Tạ Cảnh Hành đứng trước cửa, nhìn thấy tôi thì vẻ mặt hơi khựng lại.
“Em tỉnh rồi?”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm mặt hắn.
Hắn bước tới, ánh mắt lướt qua đôi chân trần của tôi, khẽ nhíu mày.
Sau đó cúi người lấy đôi dép bên giường.
Nửa quỳ trước mặt tôi.
Đích thân mang dép vào cho tôi.
Hắn đứng dậy:
“Ba bảo Kỳ Lạc tới gọi chúng ta lên núi ngâm suối nước nóng.”
“Em thay quần áo rồi chúng ta đi.”
Nói xong hắn xoay người định rời đi.
“Tạ Cảnh Hành.”
Tôi gọi hắn lại.
Hắn khựng bước, quay đầu.
Tôi nhìn hắn, chậm rãi nói từng chữ một:
“Anh và Kỳ Lạc… có phải đã sớm gặp nhau rồi không?”
Trong cốt truyện, bạch nguyệt quang của hắn chính là thiếu gia thật.
Cho nên sau khi gặp lại, họ mới nhanh chóng đến với nhau.
Tạ Cảnh Hành im lặng một thoáng.
Sau đó gật đầu.
“Đúng.”
Trái tim tôi bỗng chốc chìm xuống đáy vực.
Mọi tình tiết đều khớp cả rồi.
Hệ thống mà còn không quay lại, e là thật sự phải tới nhặt xác cho tôi mất.
12
Lúc tôi thu dọn xong bước ra, Kỳ Lạc đã đi rồi.
Tạ Cảnh Hành đứng đợi ngoài cửa.
Thấy tôi, hắn không nói gì, chỉ mở cửa ghế phụ.
Suốt đường đi im lặng lái xe tới sơn trang riêng của cha Kỳ.
Trong lòng tôi thấp thỏm bất an.
Cha Kỳ đã tìm lại được con ruột, vậy mà lại không hề công khai chuyện thân phận thiếu gia giả của tôi.
Thậm chí còn bình tĩnh đến mức quỷ dị.
0 Nhận xét