02
Lúc tôi tỉnh dậy.
Eo đau, chân mềm nhũn.
Tuyến thể sau gáy vừa đỏ vừa sưng, chạm nhẹ thôi cũng tê dại.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, phản ứng có hơi chậm chạp.
Từ nhỏ tôi đã có một tật xấu.
Hễ gặp chuyện kích thích quá mức, sáng hôm sau tỉnh dậy sẽ quên sạch sành sanh.
Tôi chỉ mơ hồ nhớ mình đã bỏ thuốc Tạ Cảnh Hành, định trói hắn lên giường rồi sỉ nhục một trận.
Kết quả thuốc vừa uống xuống, giá trị thù hận trên đầu hắn đã đầy.
Tôi kích động đến mức lật chăn nhảy xuống giường, ném thẳng bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị từ trước lên mặt hắn.
Sau đó…
Sau đó hắn kéo tôi trở lại, bảo tôi cho hắn uống xuân dược.
Hắn vậy mà hành tôi suốt cả một đêm!
Tôi chống tay ngồi dậy bên mép giường, tức đến nghiến răng.
Rõ ràng tôi cho loại thuốc mê chuyên dùng với Alpha, uống vào chỉ khiến toàn thân mất sức mặc người bài bố.
Sao lại biến thành xuân dược làm người ta mất lý trí được?!
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tạ Cảnh Hành đứng trước cửa, ánh nắng ban mai chiếu từ phía sau hắn vào phòng.
Tây trang thẳng thớm, ngũ quan thanh lãnh.
Đường quai hàm căng chặt, cả người toát ra vẻ cấm dục người sống chớ gần.
Hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ mất khống chế tối qua.
Hắn bước tới, bưng một bát cháo nóng quỳ bên giường tôi.
Giọng nhàn nhạt:
“Tôi vừa nấu xong, ăn rồi ngủ thêm chút đi.”
“Tối qua em mệt rồi.”
Nghe vậy tôi càng nổi điên.
Giơ chân đạp lên ngực hắn, trượt dần lên nâng cằm hắn lên.
Cúi người từ trên cao nhìn xuống hắn:
“Tối qua tôi bảo anh dừng lại, anh không nghe thấy à?”
Hắn ngẩng mắt, không nói gì.
Lúc này tôi mới nhìn rõ giá trị thù hận trên đầu hắn.
Con số đỏ chói 100% vẫn còn đó.
Rực đến chói mắt.
Tôi khựng lại.
Không đúng.
Rõ ràng tối qua đã đầy rồi, tại sao hệ thống không báo nhiệm vụ thành công?
Chẳng lẽ… phải đợi ký xong đơn ly hôn mới tính?
Tôi thu chân về, lười biếng mở miệng:
“Tạ Cảnh Hành, đơn ly hôn anh ký chưa?”
Hắn nhìn tôi, không đáp.
Tôi hất cằm:
“Chưa ký thì mau ký đi, đừng lãng phí thời gian của tôi.”
Theo cốt truyện, thiếu gia thật sắp được nhận về nhà họ Kỳ rồi.
Tôi phải lấy được giấy ly hôn trước khi cậu ta gặp Tạ Cảnh Hành.
Có hai tỷ trong tay rồi mau chóng nhường chỗ cho thụ chính.
Ánh mắt Tạ Cảnh Hành lóe lên thứ cảm xúc nào đó.
Hắn đưa tay nắm lấy mắt cá chân của tôi.
Lòng bàn tay nóng rực siết chặt, đột ngột kéo mạnh về phía hắn.
Tôi không kịp phòng bị, trực tiếp đâm vào ánh mắt hắn.
Một đôi đồng tử dọc khóa chặt lấy tôi.
Con số đỏ trên đầu hắn bỗng chuyển thành màu đen, dừng lại ở mức 99 không nhúc nhích nữa.”
Toàn thân tôi nổi hết da gà.
Tình huống gì thế này? Giá trị thù hận còn có thể đổi màu sao?
Tạ Cảnh Hành ngẩng đầu nhìn tôi.
Mang theo chút âm trầm lạnh lẽo mà lên tiếng:
“Giữa chúng ta không có ly hôn, chỉ có góa vợ.”
“Vợ à, em muốn chọn cái nào?”
Sống lưng tôi lạnh toát.
Đây là… hận đến mức muốn giết tôi luôn rồi sao?
Hắn buông tôi ra, đứng dậy đi về phía cửa.
Lúc kéo cửa ra còn hơi nghiêng đầu.
“Bảo bảo, câu đó tôi không muốn nghe đến lần thứ ba.”
Hắn dừng một chút.
“Nếu không tôi thật sự sẽ không khống chế nổi…”
Hắn không nói hết, đóng cửa rồi rời đi.
Trong phòng lại rơi vào yên tĩnh.
Tôi cố bình tĩnh lại, thử gọi hệ thống trong lòng thêm lần nữa.
Vẫn là một mảnh tĩnh mịch chết chóc.
Năm đó trước khi biến mất, hệ thống rõ ràng đã nói.
Chỉ cần giá trị thù hận đạt một trăm phần trăm, cho dù nó chưa quay lại, nhiệm vụ cũng sẽ tự động báo hoàn thành.
Đêm qua rõ ràng đã đầy rồi, tại sao không có thông báo?
Chẳng lẽ… cũng xảy ra trục trặc?
0 Nhận xét