[Tôi Cùng Lúc Chinh Phục Cặp Song Sinh_] Chương 5

 Ánh nắng quá chói mắt, tôi lùi nửa bước, lưng chạm vào cửa sắt.

“Giang Tễ Nguyệt, cậu—”

“Gọi tôi là Tễ Nguyệt là được.”

Cậu đưa tay gỡ mẩu giấy vụn dính trên tóc tôi xuống.

“Sáng nay anh tôi trèo tường ra ngoài mua trà sữa cho cậu.”

“Hả?”

“Bị bảo vệ tịch thu ngay trước cổng trường.”

Cậu mỉm cười dịu dàng.

“Là tôi báo đấy.”

Tôi há miệng mà chẳng nói nên lời.

Cái đệt… đây thật sự là vị chủ tịch hội học sinh ôn nhu như ngọc kia sao?

“Tinh Châu…”

Giang Tễ Nguyệt chống tay lên cửa sắt, giam tôi giữa hai cánh tay mình.

13

Đúng lúc ấy—

Cửa sân thượng bị đá bật ra.

Giang Thu Bạch xuất hiện với gương mặt u ám, trên tay còn cầm bản kiểm điểm bị phạt viết từ phòng giáo vụ.

“Giang Tễ Nguyệt, tránh xa cậu ấy ra.”

Giang Tễ Nguyệt đứng yên không nhúc nhích.

“Tại sao?”

“Vì người cậu ấy trêu chọc trước là anh.”

Giang Thu Bạch túm lấy cổ tay tôi.

Tôi bị kéo mạnh vào giữa hai người như một con búp bê vải.

Giang Tễ Nguyệt đẩy gọng kính.

“Anh chắc muốn đánh nhau ở đây?”

Giang Thu Bạch bật cười, ngón tay luồn vào tóc tôi.

“Ai nói muốn đánh nhau?”

Hắn nheo mắt.

“Anh chỉ muốn hôn cậu ấy trước mặt em thôi.”

Toàn thân tôi cứng đờ.

Đột nhiên Giang Tễ Nguyệt đưa tay che mắt tôi lại.

“Đừng nhìn.”

Khoảnh khắc tầm mắt chìm vào bóng tối.

Có thứ gì mềm mại áp lên môi tôi.

Nhưng tôi hoàn toàn không phân biệt được là của ai.

Tiếng gió trên sân thượng đột nhiên trở nên rất lớn.

“Các cậu…!”

Tôi vùng vẫy lùi về sau, lưng đập mạnh vào bồn nước.

Giang Thu Bạch liếm môi cười.

“Đoán xem vừa rồi là ai hôn cậu?”

Giang Tễ Nguyệt đang lau kính, không nói lời nào, nhưng vành tai lại đỏ bừng.

Tôi ôm mặt ngồi xổm xuống đất.

Nghiệp quật mà!!!

14

Lúc tan học.

Hai người một trái một phải chắn ngay trước cửa lớp.

Giang Tễ Nguyệt ôm tập đề vật lý, còn Giang Thu Bạch thì xoay trái bóng rổ trên đầu ngón tay.

“Hôm nay tới lượt em đưa cậu ấy về.”

Giang Tễ Nguyệt nói.

“Xàm vừa thôi, hôm qua bị em phá hỏng rồi.”

Cả lớp im lặng thu dọn cặp sách, nhưng ánh mắt lại điên cuồng liếc sang bên này.

Tôi ôm cặp định trèo cửa sổ chạy trốn.

Kết quả bị Giang Thu Bạch túm cổ áo kéo trở về.

“Chọn đi, hôm nay đi với ai?”

Cổ họng tôi căng cứng.

“Tôi phải đi làm thêm!”

Cả hai đồng thời nhíu mày.

“Làm thêm?”

“Đúng vậy! Ca đêm ở cửa hàng tiện lợi, tuần sau gặp!”

Tôi nhân cơ hội chuồn khỏi vòng vây.

15

Máy lạnh trong cửa hàng tiện lợi mở rất mạnh.

Tôi đang sắp xếp hàng hóa trên kệ thì chuông gió trước cửa đột nhiên vang lên.

“Xin chào quý kh—”

Vừa ngẩng đầu, tôi đã thấy Giang Thu Bạch đứng ở cửa với một tay đút túi quần, chiếc khuyên tai màu đen lóe lên ánh lạnh dưới ánh đèn.

Hắn cười híp mắt đi tới quầy đồ ăn nóng.

“Cho một miếng củ cải.”

“…Cậu không có tay à?”

“Khách hàng là thượng đế, hiểu không?”

Hắn cúi người vượt qua quầy thu ngân, ghé sát lại.

“Đút cho tôi.”

Tôi cầm đôi đũa lên, xiên một miếng củ cải rồi chọc mạnh về phía hắn.

“Bỏng chết cậu đi.”

Giang Thu Bạch lại trực tiếp cúi đầu cắn lấy đồ ăn ngay trên tay tôi, đầu lưỡi vô tình lướt qua đầu đũa.

Tay tôi run lên.

Đôi đũa rơi xuống quầy thu ngân.

“Ngốc.”

Hắn nhặt lên, dùng đầu còn lại của đôi đũa nâng cằm tôi lên.

“Em trai tôi biết chỗ cậu làm thêm không?”

“Không biết thì sao—”

Chuông gió lần nữa vang lên.

“Tinh Châu, cậu để quên đồ.”

Giang Tễ Nguyệt bước vào, trên tay cầm quyển sách vật lý của tôi.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘