Con hẻm yên tĩnh đến đáng sợ.
Giang Tễ Nguyệt cúi người nhặt một mảnh kính vỡ.
Đầu ngón tay bị cứa ra một vết máu.
“Đệt.”
Giang Thu Bạch kéo tay em trai mình lại.
“Có thể đừng lúc nào cũng—”
“Em không sao.”
Giang Tễ Nguyệt rút tay về, giọt máu dưới ánh trăng hiện lên màu đỏ sẫm quỷ dị.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại cúi xuống ngậm lấy đầu ngón tay cậu ấy.
Mùi tanh của sắt lan ra nơi đầu lưỡi.
Cả ba người đồng thời cứng đờ.
“Tinh Châu…”
Hô hấp của Giang Tễ Nguyệt rõ ràng trở nên rối loạn.
Giang Thu Bạch lập tức kéo tôi ra.
“Con mẹ nó cậu—”
“Cầm máu thôi!”
Tôi hoảng loạn giải thích.
“Hồi nhỏ bà tôi vẫn làm thế…”
Giang Thu Bạch nhìn chằm chằm đôi môi dính máu của tôi, đột nhiên bật cười.
“Vậy tôi cũng muốn.”
“Anh bị thần kinh à?!”
Giang Tễ Nguyệt đã khôi phục vẻ bình tĩnh, dùng khăn giấy ấn lên vết thương.
“Muộn rồi, em đưa Tinh Châu về.”
Giang Thu Bạch chắn ngay đầu hẻm.
“Tại sao? Vừa rồi rõ ràng là anh—”
“Bởi vì…”
Giang Tễ Nguyệt ngước mắt nhìn anh trai mình.
“Trong thư tình cậu ấy viết là ‘thích dáng vẻ cậu đọc sách trong thư viện’, chứ không phải ‘dáng vẻ cậu đánh nhau’.”
Câu nói ấy giống như nhấn trúng một công tắc nào đó.
Sắc mặt Giang Thu Bạch lập tức trầm xuống.
Hắn mạnh tay kéo quai cặp của tôi lại:
“Thẩm Tinh Châu, tự cậu chọn đi.”
Dưới ánh trăng, hai đôi mắt giống hệt nhau đồng thời nhìn về phía tôi.
Một đôi mắt sau tròng kính tĩnh lặng như nước.
Một đôi mắt khác lại như có ngọn lửa muốn thiêu cháy tôi.
Tôi siết chặt quai cặp.
“Tôi chọn…”
Giang Thu Bạch đột nhiên buông tay.
“Thôi bỏ đi.”
Hắn xoay người đi sâu vào trong con hẻm, trước khi bóng lưng hòa vào màn đêm còn ngoái đầu nhìn tôi một cái.
“Ngày mai đội bóng rổ liên trường tập luyện, nhớ tới xem.”
Giang Tễ Nguyệt khẽ thở dài.
“Đi thôi.”
14
Trên đường về nhà, không ai nói với ai câu nào.
Khi đi ngang thư viện, Giang Tễ Nguyệt bỗng dừng bước.
“Tôi thường xuyên thấy cậu đọc sách ở khu văn học.”
Tim tôi hụt mất một nhịp.
“Vậy à?”
Khóe môi cậu hơi cong lên.
“Ừm, mỗi khi đọc được câu mình thích, cậu sẽ vô thức cắn môi.”
Đến trước cửa nhà, cậu kéo tay tôi lại.
“Tinh Châu, cuộc thi vật lý diễn ra vào thứ bảy.”
“Tôi biết.”
“Trận liên đấu bóng rổ của anh tôi cũng là thứ bảy.”
Tôi siết chặt tay nắm cửa.
“Thì sao?”
“Cho nên lần này…”
Ánh mắt Giang Tễ Nguyệt dừng trên mặt tôi.
“Đừng nhận nhầm người nữa.”
15
Sáng thứ bảy.
Nhà thi đấu đông nghẹt người.
Tôi cúi thấp người lén lút chui vào hàng ghế cuối, vậy mà vẫn bị đội cổ động tinh mắt phát hiện.
“Ơ kìa, đây chẳng phải bạn trai nhỏ của anh Giang sao?”
Mấy cô gái cười hì hì vây quanh tôi.
“Tôi không phải…”
“Còn giả vờ gì nữa.”
Cô gái tóc đỏ dẫn đầu chọc chọc vai tôi.
“Cả trường đều biết cậu cùng lúc thả thính hai anh em nhà họ Giang—”
“Không muốn giữ tay nữa à?”
Giọng Giang Thu Bạch vang lên từ phía sau.
Hắn vừa khởi động xong, mồ hôi men theo cổ chảy xuống cổ áo, cả người tỏa ra hơi nóng hừng hực.
Mấy cô gái lập tức im bặt.
Giang Thu Bạch kéo cổ tay tôi.
“Qua đây.”
16
Trong phòng thay đồ.
Hắn ép tôi lên tủ đựng đồ.
“Sao tới muộn?”
“Tôi ghé thư viện một lát…”
“Giang Tễ Nguyệt cũng ở đó?”
Hắn nheo mắt.
“Tôi chỉ đi trả sách thôi! Cuộc thi vật lý chiều mới bắt đầu!”
Giang Thu Bạch bật cười, cúi đầu cọ chóp mũi vào vành tai tôi.
“Căng thẳng cái gì? Sợ tôi ghen à?”
“…Cút.”
Hắn cắn nhẹ vành tai tôi.
“Đã giữ sẵn chỗ hàng đầu cho cậu rồi.”
0 Nhận xét