5
Cả buổi sáng hôm ấy tôi cứ như cái xác không hồn.
Đến giờ thể dục giữa giờ.
Tôi cố ý tránh đám đông, trốn trong một gian nhà vệ sinh, cẩn thận vuốt phẳng từng chút lá thư đã bị vò nát.
“Hóa ra cậu trốn ở đây.”
Cửa buồng đột nhiên bị đá bật ra.
Tôi hoảng hốt ngẩng đầu, đối diện với gương mặt cười như không cười của Giang Thu Bạch.
Hắn chống một tay lên khung cửa, cúi người sát lại gần.
“Trốn tôi à?”
Tôi theo phản xạ giấu thư tình ra sau lưng:
“K-không có…”
“Đưa đây.”
Hắn chìa tay ra, giọng điệu không cho phép từ chối.
Tôi cắn môi lắc đầu.
Giang Thu Bạch nhướng mày.
Hắn túm lấy cổ tay tôi.
Dễ dàng rút bức thư ra khỏi tay tôi.
“Trả lại cho tôi!”
Tôi vươn tay định cướp lại, nhưng bị hắn dùng tay còn lại giữ chặt đỉnh đầu.
6
Giang Thu Bạch mở thư tình ra, lần này không đọc thành tiếng nữa.
Biểu cảm của hắn từ đùa cợt dần trở nên nghiêm túc, đôi mày cũng hơi nhíu lại.
Một lúc lâu sau, hắn đưa ra đánh giá.
“Viết… cũng được đấy.”
Tôi sững người.
Thái độ này hoàn toàn khác với dáng vẻ sỉ nhục tôi trước mặt mọi người hồi sáng.
“Nhưng nếu đã đưa cho tôi, vậy thì nó là đồ của tôi rồi.”
Hắn gấp lá thư lại, nhét vào túi mình.
“Rõ ràng đó là—”
“Là cái gì?”
Hắn nheo mắt, nguy hiểm tiến sát lại gần.
“Chẳng lẽ cậu định nói… bức thư này thật ra viết cho em trai tôi?”
Tim tôi hụt mất một nhịp.
Hắn khẽ cười, bóp cằm tôi ép tôi ngẩng đầu lên.
“Thẩm Tinh Châu, cậu không phải tưởng rằng—”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài nhà vệ sinh đã vang lên tiếng bước chân.
“Thu Bạch?”
Là giọng của Giang Tễ Nguyệt.
Động tác của Giang Thu Bạch khựng lại, cuối cùng buông tay ra.
Tôi nhân cơ hội đẩy hắn rồi chạy vọt ra ngoài.
Giang Tễ Nguyệt đứng trước cửa, mặc đồng phục chỉnh tề, trước ngực còn cài huy hiệu hội học sinh.
Nhìn thấy tôi, đôi mắt sau tròng kính của cậu hơi mở to.
“Xin lỗi!”
Tôi cúi đầu định chạy đi, nhưng lại bị cậu nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay.
“Cậu không sao chứ?”
Giọng Giang Tễ Nguyệt rất nhẹ, mang theo sự quan tâm dịu dàng.
Lúc này tôi mới phát hiện tay mình đang run lên.
Giang Thu Bạch từ trong buồng bước ra, lười nhác khoác vai em trai.
“Sao nào? Chủ tịch hội học sinh cũng tới kiểm tra nhà vệ sinh nam à?”
Giang Tễ Nguyệt nhíu mày.
“Anh, đừng quá đáng nữa.”
"Anh làm gì nào?”
Giang Thu Bạch vô tội dang tay, đột nhiên lấy lá thư tình từ trong túi ra lắc lắc.
“Người ta viết thư tình cho anh, anh cũng phải đáp lại chứ?”
Giang Tễ Nguyệt nhìn lá thư nhăn nhúm kia, ánh mắt thoáng tối đi.
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Cái đó không phải—”
“Không phải cái gì?”
Giang Thu Bạch cắt ngang lời tôi, đôi mắt nguy hiểm nheo lại.
“Hay là cậu định nói… thật ra nó viết cho Tễ Nguyệt?”
Không khí trong nháy mắt đông cứng.
Ngón tay Giang Tễ Nguyệt siết chặt hơn, bóp cổ tay tôi đau nhói.
“Tôi…”
Tôi há miệng, nhưng chẳng thể phát ra âm thanh.
Mất mặt quá rồi.
Bị đọc thư tình trước mặt mọi người đã đủ nhục nhã.
Giờ còn phải thừa nhận trước mặt hai người trong cuộc rằng mình nhận nhầm người.
May mà Giang Tễ Nguyệt buông tay ra trước.
“Tinh Châu, tiết sau là vật lý, sắp muộn rồi.”
Tôi như được đặc xá, lập tức lao ra khỏi nhà vệ sinh không ngoảnh đầu lại.
7
Tan học.
Tôi chậm chạp thu dọn cặp sách, cố ý kéo dài thời gian tới lúc mọi người đi hết sạch.
Trong lòng âm thầm cầu nguyện.
Hy vọng Giang Thu Bạch đã quên mất câu “tan học đừng vội đi”.
0 Nhận xét