[Tôi Cùng Lúc Chinh Phục Cặp Song Sinh_] Chương 8

 17

Sau khi trận đấu bắt đầu, tôi mới hiểu ý nghĩa của cái “ghế hàng đầu” kia.

Nó nằm đúng hướng tấn công của Giang Thu Bạch.

Mỗi lần úp rổ, hắn đều nhìn sang bên này một cái.

“Hôm nay anh Giang hăng máu dữ vậy?”

Nam sinh bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cô gái tóc đỏ âm dương quái khí:

“Có người đang nhìn mà.”

Đến giờ nghỉ giữa trận.

Giang Thu Bạch đi thẳng về phía tôi.

Trước ánh mắt của toàn sân đấu, hắn giật lấy chai nước khoáng trong tay tôi.

“Này! Tôi uống rồi mà—”

Hắn ngửa đầu uống hơn nửa chai.

Yết hầu chuyển động lên xuống, nước tràn khỏi khóe môi nhỏ xuống đầu gối tôi.

“Ngọt.”

Hắn lau miệng, nhét chai nước trở lại tay tôi.

“Nếu thắng sẽ dẫn cậu đi xem phim.”

Tôi cầm chai nước ướt nhẹp trong tay.

“…Ai muốn đi với cậu chứ.”

18

Hiệp sau Giang Thu Bạch đánh càng dữ dội hơn.

Khi tiếng còi kết thúc vang lên, hắn vén áo lau mồ hôi, để lộ cơ bụng săn chắc gọn gàng.

Khán đài lập tức bùng nổ tiếng hét chói tai.

Hắn xách balo, khoác vai tôi.

“Đi, đưa cậu tới xem em trai tôi thi đấu.”

“Tôi tự đi được mà…”

“Ít nói nhảm.”

19

Hội trường thi vật lý yên tĩnh đến đáng sợ.

Giang Tễ Nguyệt ngồi ở hàng đầu, tay áo sơ mi trắng xắn lên tới khuỷu tay, nghiêm túc giải đề.

“Chậc chậc, làm màu ghê.”

Giang Thu Bạch dựa bên cửa sổ hành lang.

“Suỵt—”

“Ai đẹp trai hơn? Tôi hay nó?”

“…Cậu bị bệnh à?”

Dường như cảm nhận được điều gì đó, Giang Tễ Nguyệt ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Qua lớp kính, ánh mắt của ba chúng tôi va vào nhau giữa không trung.

“Tôi đi mua nước.”

Giang Thu Bạch xoay người rời đi.

Sau khi cuộc thi kết thúc, Giang Tễ Nguyệt là người đầu tiên nộp bài bước ra.

Cậu tháo kính xoa nhẹ mi tâm.

“Tinh Châu.”

“Làm bài thế nào?”

“Cũng ổn.”

Ánh mắt cậu dừng trên chiếc huy hiệu kỷ niệm giải bóng rổ trong tay tôi.

“Anh tôi đưa cho cậu à?”

“…Ừm.”

Cậu đột nhiên tiến lại gần.

“Tinh Châu, nếu bây giờ tôi hôn cậu… cậu sẽ đẩy tôi ra chứ?”

Tôi cứng đờ tại chỗ.

Hơi thở của Giang Tễ Nguyệt mang theo hương bạc hà nhàn nhạt.

Càng lúc càng gần…

“GIANG TỄ NGUYỆT!”

Tiếng Giang Thu Bạch nổ tung ở cuối hành lang.

Hắn xách hai lon coca sải bước tới.

“Rầm” một tiếng ném một lon vào ngực em trai mình.

“Cảm ơn.”

Giang Tễ Nguyệt vững vàng đón lấy, đầu ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay tôi.

“Muốn đi xem bảng điểm công bố không?”

“Xem cái chó.”

Giang Thu Bạch kéo cổ tay tôi lại.

“Đã nói thắng rồi sẽ đi hẹn hò.”

“Tôi nói lúc nào—”

Giang Tễ Nguyệt đẩy gọng kính.

“Một tiếng nữa mới công bố kết quả cuộc thi.”

Giang Thu Bạch bực bội vò tóc.

“Đệt! Vậy mỗi người nhường một bước—”

Hắn trực tiếp vác tôi lên vai.

“Đi ăn trước!”

20

Tôi bị nhét vào ghế sofa trong quán ăn.

Hai bên trái phải lần lượt là anh em nhà họ Giang.

Lúc phục vụ mang món lên, tay còn run rẩy.

“Đám người trong hẻm dạo này còn tìm anh gây phiền phức không?”

Giang Tễ Nguyệt chậm rãi cắt bò bít tết.

Đũa của Giang Thu Bạch khựng lại.

“Liên quan gì tới em?”

“Hôm đó Tinh Châu cũng có mặt.”

“Ông đây bảo vệ cậu ấy được.”

Tôi cúi đầu uống ừng ực nước đá, lại bị Giang Tễ Nguyệt giữ cổ tay.

“Đừng uống nhanh quá.”

Cùng lúc đó, Giang Thu Bạch gắp một miếng gà rán bỏ vào bát tôi.

“Ăn nhiều thịt vào, gầy như con khỉ.”

Hai đôi đũa giao chiến giữa không trung bàn ăn.

Tôi lặng lẽ đẩy đĩa của mình ra giữa.

“…Hai người cũng ăn đi.”

Giang Tễ Nguyệt lên tiếng:

“À phải rồi, kỳ thi thử tuần sau, bài toán lớn cuối cùng cậu vẫn chưa biết làm đúng không?”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘