Cả lớp đều đang xì xào bàn tán.
Tôi ngồi mà như có gai dưới mông.
Nữ sinh bàn trên quay xuống, mắt sáng rực:
“Tinh Châu, cậu với anh em nhà họ Giang…?”
“Không có gì hết!”
Tôi úp mặt vào sách giáo khoa.
Đúng lúc ấy, cửa sau lớp học bị đá bật ra.
Giang Thu Bạch một tay đút túi quần bước vào.
Dưới ánh nhìn chăm chú của cả lớp, hắn đi thẳng tới trước bàn tôi.
“Ăn chưa?”
Hắn cầm chiếc bánh kếp lên cắn một miếng.
“Chậc, nguội rồi.”
Tôi ngơ ngác nhìn động tác tự nhiên của hắn.
Cho đến khi hắn bóp má tôi:
“Ngẩn người gì đấy?”
“Sao cậu lại tới lớp bọn tôi… ưm!”
Câu còn chưa nói xong.
Đã bị miếng bánh hắn nhét vào miệng chặn lại.
Tương ớt dính nơi khóe môi.
Tôi luống cuống đưa tay lau đi.
“Dính rồi.”
Giang Thu Bạch dùng ngón tay cái lau qua môi tôi.
Toàn thân tôi run lên.
Đúng lúc ấy.
Giang Tễ Nguyệt ôm chồng bài tập xuất hiện ở cửa lớp.
Ánh mắt sau tròng kính tối tăm khó dò.
“Anh, giờ tự học buổi sáng xin đừng làm phiền lớp khác.”
Giang Thu Bạch lười nhác đứng thẳng người dậy.
“Chủ tịch hội học sinh đúng là oai phong quá nhỉ~”
Cả lớp im phăng phắc.
Tôi nhìn hai anh em giương cung bạt kiếm với nhau, đột nhiên cảm thấy miếng bánh trong miệng chẳng còn ngon nữa.
10
“Tinh Châu, đây là đơn đăng ký cuộc thi vật lý tuần sau.”
Giang Tễ Nguyệt bước tới trước bàn tôi, đặt xuống một tờ đơn.
Ánh mắt lướt qua phần cơm nắm Nhật bị cắn mất một miếng.
“Xem ra không cần tới bữa sáng của tôi nữa rồi.”
“Không phải! Tôi—”
Giang Thu Bạch nhướng mày.
“Chủ tịch hội học sinh rảnh dữ ha? Sáng sớm đã tới quấy rầy người của tôi?”
“Người của anh?”
Giang Tễ Nguyệt nhàn nhạt đáp.
“Nếu em nhớ không lầm, lá thư tình kia viết là ‘bạn học Giang’.”
Tôi suýt bị miếng bánh làm nghẹn chết.
Cả lớp đồng loạt hít lạnh một hơi, cây bút của nữ sinh bàn trên còn “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
Giang Thu Bạch cười lạnh.
Hắn móc lá thư tình nhăn nhúm kia ra, đập xuống mặt bàn.
“Đáng tiếc thật, bây giờ nó mang họ Giang của Giang Thu Bạch rồi.”
“Này!”
Tôi bật dậy định giật lại, lại bị hắn dùng một tay ôm ngang eo ép ngồi xuống ghế.
Tư thế này khiến tai tôi nóng đến mức bốc khói.
Đặc biệt là… ánh mắt Giang Tễ Nguyệt đang ghim chặt vào nơi hai người tiếp xúc.
“Giờ tự học bắt đầu rồi.”
Cuối cùng Giang Tễ Nguyệt chỉ nói đúng một câu như vậy rồi xoay người rời đi.
Giang Thu Bạch huýt sáo với bóng lưng cậu ấy, cúi xuống ghé sát tai tôi:
“Em ấy giận rồi kìa.”
Hơi thở nóng bỏng chui thẳng vào tai tôi.
Tôi thúc khuỷu tay ra phía sau:
“Con mẹ nó cậu có thể—”
Hắn dễ dàng chặn được đòn tấn công của tôi.
“Ồ~ Tiểu Tinh Tinh còn biết chửi người cơ à?”
Đúng lúc ấy, giáo viên chủ nhiệm xuất hiện ở cửa lớp.
“Giang Thu Bạch! Lại là em!”
11
Cuối cùng Giang Thu Bạch bị xách lên phòng giáo vụ, trước khi đi còn chớp mắt với tôi một cái.
Nữ sinh bàn trên muốn nói lại thôi:
“Ba người các cậu…?”
“Im miệng.”
12
Giờ nghỉ trưa.
Tôi trốn lên sân thượng.
Vừa đẩy cửa sắt ra, đã thấy Giang Tễ Nguyệt đang dựa vào lan can ăn cơm hộp.
“Xin lỗi!”
Tôi xoay người định đi, lại bị cậu gọi lại.
“Tinh Châu… chuyện thư tình là thật sao?”
Tôi im lặng một giây.
“…Ừm.”
“Là viết cho anh tôi?”
“Không phải!”
Tôi lập tức ngẩng phắt đầu.
“Hôm đó tôi căng thẳng quá, không để ý cậu ấy không mặc đồng phục…”
Mắt Giang Tễ Nguyệt hơi mở lớn.
Ngay sau đó cậu cụp mắt cười khẽ.
Cậu chậm rãi bước tới gần.
“Vậy nên… ban đầu là định đưa cho tôi?”
0 Nhận xét