Tiểu thế giới cảm thấy…
Mình sắp chết rồi.
Sắp sụp đổ rồi…
“Hoắc Nhiên, em không sinh được đâu, thật sự không sinh được! Em là đàn ông mà!”
Thiếu niên mặc kệ.
Thiếu niên tiếp tục.
Về sau tiểu thế giới cuối cùng cũng ngoan hơn.
“Ba ba… daddy! Xin anh đó xin anh đó, em thật sự biết sai rồi!”
Lần này bão tuyết dừng lại trong chớp mắt.
Tiểu thế giới cuối cùng cũng thông minh được một lần, gọi vừa ngọt vừa ngoan.
“Daddy! Ba ba! Anh yêu! Chồng ơi!”
Quả nhiên bão tuyết dịu đi rất nhiều.
Ngay lúc tiểu thế giới nghĩ rằng cuối cùng cũng dỗ được thiếu niên, đang âm thầm vui mừng.
Nào ngờ sự yên tĩnh nhất thời chỉ là vì bão tuyết tạm thời bị dụ dỗ.
Tiếp theo đó…
Sẽ chỉ khiến cậu cảm nhận được sự phản công mãnh liệt hơn.
Và cơn bão còn dữ dội hơn nữa đang được ấp ủ…
13.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, mặt trời đã ngả về tây.
Vậy mà đã ngủ tới tận chiều ngày hôm sau.
Điều khiến tôi không chịu nổi nhất là cả cơ thể mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.
Chỉ cần động nhẹ một chút cũng như sắp rã rời.
Tôi không nhịn được mà mắng hệ thống.
Đúng lúc quan trọng thì chẳng biết chạy đi đâu, hố người thật sự!
Nhưng cổ họng tôi làm việc cả đêm, khàn đặc đến mức không ra hình dạng.
Ngay cả tiếng mắng cũng nhỏ xíu.
Vì thế tôi dứt khoát không phí sức nữa.
Nhân lúc Hoắc Nhiên không có ở đây, tôi lập tức muốn xuống giường.
Nhưng vừa chạm chân xuống đất, thứ đầu tiên không chịu nổi chính là đôi chân.
Chân tôi mềm nhũn, run đến mức chẳng ra hình dạng.
Sau đó là cái eo.
Tôi hít ngược một hơi lạnh, nhỏ giọng mắng Hoắc Nhiên.
Đúng lúc ấy, cửa phòng ngủ mở ra.
Có người bưng khay đồ ăn bước vào, đặt lên tủ đầu giường ngay tầm tay tôi với tới.
Sau đó không nhìn tôi lấy một cái đã xoay người đi ra ngoài.
Người này tôi biết.
Là trợ lý của Hoắc Nhiên, cũng là cánh tay phải của hắn.
Tính theo thời gian, anh ta đáng lẽ phải đi cùng tới buổi đấu thầu mới đúng, sao lại xuất hiện ở đây?
Dù không thân lắm, tôi vẫn hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
“Hoắc Nhiên đâu? Anh ấy đi đâu rồi, sao anh lại ở đây?”
Động tác bước ra cửa của trợ lý khựng lại.
Anh ta đẩy gọng kính, vẫn không nhìn tôi.
Giống như không dám nhìn vậy.
“Tần tiên sinh, ông chủ của chúng tôi đi tham gia buổi đấu thầu rồi. Anh ấy bảo tôi tới chăm sóc cậu. Còn công việc trợ lý… anh ấy dẫn theo trợ lý Phương Tri.”
“Tần tiên sinh? Trợ lý Phương?”
Nhất thời tôi còn chẳng biết nên để ý cái nào trước.
Rõ ràng anh ta biết quan hệ giữa tôi và Hoắc Nhiên, trước đây còn luôn gọi tôi là “phu nhân ông chủ”.
Vậy mà bây giờ lại xa cách gọi một tiếng “Tần tiên sinh”.
Cũng không biết có phải do Hoắc Nhiên cố ý dặn dò hay không.
Trong lòng không nhịn được mà thấy tủi thân.
Một kiểu tủi thân chẳng có lý do.
Còn “trợ lý Phương” — Phương Tri — thì lại càng quen tai hơn.
Đó chính là người hệ thống nhắc đi nhắc lại cả nghìn lần, CP chính thức của Hoắc Nhiên, nam chính thụ trong sách.
Tôi chợt nhớ tới lời hệ thống từng nói, rằng Hoắc Nhiên rất thưởng thức cậu ta.
Quả thật là “thưởng thức” mà.
Đi tham gia đấu thầu không dẫn người quen dùng thuận tay, lại dẫn theo người mới.
Trong nhất thời, tâm trạng tôi tụt xuống đáy.
Tôi chẳng còn tâm trạng ăn cơm nữa, lại tiếp tục gọi hệ thống.
Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Nó đáng lẽ phải thực hiện lời hứa, đưa tôi về nhà mới đúng.
0 Nhận xét