Tôi muốn trở về.
Thế nhưng một trăm lần gọi đổi lại một trăm lần im lặng.
Tôi có chút không thể chấp nhận nổi, cầm gối lên hung hăng ném về phía cửa phòng ngủ.
Cho đến khi lại nghe thấy tiếng leng keng của xích sắt, tôi mới nhận ra…
Hoắc Nhiên vốn không định buông tha cho tôi.
14.
Tôi cứ nằm như vậy, nằm cho tới khi mặt trời lặn.
Cửa phòng ngủ lần nữa bị đẩy ra.
Là Hoắc Nhiên.
Hắn xách theo bánh kem nhỏ của Bắc Đại đi tới bên giường. Khi nhìn thấy phần đồ ăn vẫn chưa hề động tới, hắn rõ ràng có hơi tức giận.
“Tần Minh, em không ăn cơm là muốn bản thân chết đói à?”
Tôi im lặng không nói, giả vờ như không nghe thấy.
Cho tới khi hộp bánh kem được đặt ngay trước mặt tôi, mùi hương ngọt ngào câu lấy vị giác.
“Ăn không? Tôi xếp hàng rất lâu mới mua được đấy.”
Tôi nhắm mắt lại, trực tiếp quay đầu sang chỗ khác.
Được hắn chiều hư quá lâu, sau một đêm bị bắt nạt, tôi đã quên sạch cảm giác chột dạ.
Chỉ thấy tủi thân vô cùng, bướng bỉnh không chịu cúi đầu.
“Đúng là nợ em mà.”
Giọng Hoắc Nhiên ở rất gần, nhưng âm điệu hơi nhếch lên vẫn để lộ tâm trạng cực kỳ tốt của hắn.
Tôi lại tức đến nghẹn.
Đi riêng với Phương Tri mà hắn vui vậy sao?
Nhưng còn chưa kịp nghĩ nhiều, một hơi ấm đã áp lên môi tôi.
Vị kem ngọt ngào theo nụ hôn truyền sang.
Đi với người khác rồi còn hôn tôi!
Tôi tức đến phát cáu, trực tiếp tát hắn một cái.
Nhưng cánh tay mềm nhũn vô lực, đánh lên chẳng khác gì nhẹ nhàng vuốt một cái.
Ngay giây tiếp theo đã bị hắn nắm lấy tay, áp lên mặt mình.
“Tối hôm qua chẳng phải em gọi rất dễ nghe sao? Nào là chồng, nào là anh yêu… giờ sao không nói nữa?”
Tôi bị hắn nói đến mức xấu hổ, mặt với vành tai đỏ bừng một mảng, hận không thể bịt miệng hắn lại.
Mà hắn vậy mà chẳng biết xấu hổ, còn cúi đầu hôn nhẹ vào lòng bàn tay tôi.
Sau đó hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, bên trong còn lóe ánh sáng.
Tôi nhìn cái hộp rồi lại nhìn Hoắc Nhiên, có chút chần chừ.
Hắn… định cầu hôn tôi sao?
“Chính thứ này vẫn luôn khống chế em, đúng không?”
Hoắc Nhiên không đợi tôi hỏi đã cho luôn đáp án.
“Em không cần phủ nhận.”
“Cái thứ gọi là hệ thống kia đã không còn ở trong người em nữa rồi, bây giờ nó đang bị nhốt trong chiếc hộp này.”
… Hóa ra không phải cầu hôn à.
Không hiểu vì sao tâm trạng tôi lại có chút hụt hẫng.
Khoan đã.
Chấm sáng này là hệ thống?
Tôi lập tức hứng thú, muốn cầm chiếc hộp qua xem kỹ, nhưng lại bị Hoắc Nhiên tránh đi.
“Đừng động vào. Tôi không muốn em lặp lại vết xe đổ.”
Nghe cũng có lý.
Thế là tôi ngoan ngoãn lại.
Ánh mắt nóng rực nhìn Hoắc Nhiên, giọng nói không giấu được kích động, chỉ là thanh âm nhỏ khàn khàn.
“Anh phát hiện ra bằng cách nào?”
Nghe giọng khàn của tôi, Hoắc Nhiên như hiểu ra gì đó, ánh mắt tràn đầy cưng chiều.
Hắn cúi đầu hôn lên khóe môi tôi, rồi mới tiếp tục trả lời trong ánh mắt bất mãn của tôi.
“Từ hồi đại học tôi đã thấy kỳ lạ rồi. Ánh mắt em nhìn tôi rõ ràng không phải không có tình cảm, vậy mà lần nào cũng tuyệt tình với tôi như thế.”
“Anh nói bậy! Ai có tình cảm với anh chứ!”
Tôi không nhịn được chen miệng phản bác, nhưng dưới ánh mắt tối tăm của Hoắc Nhiên lại dần im bặt.
“Rõ ràng thích tôi, lại hết lần này tới lần khác đùa giỡn tôi, rồi còn chẳng quản cực khổ mà dỗ dành, níu kéo tôi.”
“Có mấy lần tôi thật sự thấy em quá đáng, muốn buông bỏ rồi. Nhưng chỉ vừa mới nảy ra suy nghĩ đó đã lập tức bị em dỗ cho mềm lòng.”
0 Nhận xét