[Vẽ Bánh Cho Anh Ta_] Chương 3

 【Ký chủ cố lên! Nhân cơ hội này nói xấu hắn đi, phá hỏng hình tượng của hắn trước mặt cấp dưới!】

Tinh thần chấn động, tôi cố chịu đựng cảm giác xấu hổ đến mức ngón chân sắp đào được biệt thự, tiếp tục càm ràm:

“Ngày nào cũng đi làm cái công việc rách đó, kiếm chẳng được bao nhiêu tiền.”

“Vô dụng thật đấy, còn không bằng ở nhà với em!”

Đầu dây bên kia vẫn không trả lời.

Mãi đến khi vang lên vài tiếng bước chân, dường như đã rời khỏi phòng họp.

Sau đó là giọng nói dịu dàng pha ý cười của Hoắc Nhiên.

“Bé con, có phải nhớ tôi rồi không, ngại nên không dám nói à?”

Ý định tiếp tục kiếm chuyện của tôi lập tức khựng lại.

Không phải chứ?

Hắn còn biết "cướp lời" nữa à, trực tiếp nói luôn cái lý do mà mỗi lần tôi chọc hắn tức giận sẽ mang ra để tránh bị đánh.

Thế thì tôi còn nói được gì nữa?

Nhưng sự im lặng của tôi lại khiến Hoắc Nhiên bật cười khẽ.

“Ngoan, hôm nay tôi sẽ về sớm, mua bánh kem nhỏ em thích nhất cho em.”

Tôi mím môi không nói, “tút” một tiếng cúp máy luôn.

Rõ ràng lúc ban đầu đâu có như vậy!

4.

Lần đầu gặp Hoắc Nhiên, hắn vẫn còn là một thiếu niên u ám.

Không mua nổi đồng phục trường quý tộc, mỗi ngày chỉ có thể mặc bộ quần áo bạc màu vì giặt quá nhiều.

Nhưng thành tích của hắn rất xuất sắc, được đặc cách nhận vào học.

Đương nhiên điều đó khiến một số người khó chịu.

Bọn họ ném cặp sách của Hoắc Nhiên xuống ao nước, mắng hắn là thứ chuột cống bẩn thỉu, ép hắn nhảy xuống tự rửa sạch.

Thế là bọn họ đánh nhau.

Hoắc Nhiên một chọi ba nhưng hoàn toàn không bị yếu thế.

Còn tôi vừa hay đi ngang qua vào lúc ấy.

Tôi vốn tưởng hệ thống sẽ bảo tôi cứu hắn, quang minh chính đại yêu đương rồi trực tiếp công lược.

Ai ngờ hệ thống lại cực kỳ ghét bỏ:

【Cứu rỗi hắn là chuyện nhân vật thụ phải làm.】

【Chúng ta là gã chồng cũ độc ác ham tiền, nhiệm vụ là đùa bỡn tình cảm của hắn, tiêu sạch tài sản của hắn!】

Tôi nhìn dáng vẻ nghèo túng của Hoắc Nhiên, lại nhìn bộ đồng phục quý tộc tinh xảo cùng bảng tên mạ vàng của mình.

Tôi... im lặng.

Hắn lấy đâu ra tài sản cho tôi tiêu?

Hệ thống cũng im lặng.

Cuối cùng nó cũng nhận ra thời điểm xuyên tới quá sớm, Hoắc Nhiên còn chưa trở về hào môn, nhà nguyên chủ cũng chưa phá sản…

【Vậy thì cậu tránh xa hắn trước đi!】

Thế là tôi nghe theo sắp xếp của hệ thống, không xen vào chuyện đó nữa.

Chỉ lén mua ba bộ đồng phục mới, đặt vào tủ đồ của Hoắc Nhiên.

Sau đó tôi không ngờ mình lại bị hắn bắt quả tang tại trận.

Trong phòng thay đồ yên tĩnh chỉ có tôi và Hoắc Nhiên.

Mà tôi thì đang ôm áo sơ mi của hắn hít sâu một hơi, vừa lúc đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn.

Dưới ánh nhìn ấy, sự biến thái của tôi dường như không còn chỗ che giấu…

Nhớ tới dáng vẻ hắn một đánh ba, cú nào cú nấy đều cực ác, tôi có hơi rén.

Nhưng tôi vẫn cố giữ tư thế cao ngạo, ngẩng đầu trừng hắn.

Đáng chết, cao thế làm gì chứ!

Mắt thấy Hoắc Nhiên càng lúc càng tới gần, hắn nhíu mày, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tôi cuối cùng vẫn không nhịn được mà lùi lại hai bước.

Không còn cách nào khác.

Nam chính công thì vẫn là nam chính công, cho dù còn là thiếu niên, khí thế vẫn đáng sợ như vậy.

Loại pháo hôi như tôi căn bản không chọc nổi.

Nhưng hắn chỉ liếc nhìn tủ đồ một cái, thấy ba bộ đồng phục tôi đặt vào đó.

Ánh mắt khựng lại, giọng nói lạnh băng.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘