[Vẽ Bánh Cho Anh Ta_] Chương 9

 Hắn nhìn tôi vài giây, thở dài một tiếng, lại tiến gần thêm chút nữa, giọng cực kỳ nghiêm túc.

“Bé con, em là cung lửa mà, cung lửa không có người hướng nội đâu, toàn là vua giao tiếp thôi…”

“Hay là em dẫn tôi về nhà gặp bố mẹ em đi.”

“Cũng không được.”

Vợ chồng nhà họ Tần quanh năm ai chơi đường nấy, con riêng đầy ra.

Sau khi phá sản càng xé rách mặt mũi.

Chẳng phải người tốt đẹp gì, có gì mà gặp.

Lần này tôi trả lời quá dứt khoát, còn chưa đợi hai người trong cuộc phản ứng.

Hệ thống đã lên tiếng trước:

【Ký chủ, cậu đúng là tra nam trời sinh!】

【Tôi chọn trói định với cậu đúng là chọn đúng người rồi!】

Tôi: “……”

10.

Khi bản kế hoạch đấu thầu dự án mới nằm trong tay, ngón tay tôi không nhịn được mà run lên.

【Hệ thống, thật sự phải làm tuyệt đến tình vậy sao?】

【Xác định.】

【Ký chủ, đừng trách tôi không nhắc cậu trước.】

【Hoắc Nhiên là nam chính, mặc kệ trải qua khổ nạn gì hắn cũng sẽ đứng dậy được. Với hắn mà nói đây chỉ là một cú vấp nhỏ thôi.】

【Còn chúng ta là vai phụ, là pháo hôi. Nếu không làm theo nhiệm vụ thì linh hồn sẽ bị xóa sổ, cơ thể cậu vẫn sẽ tiếp tục làm những chuyện này.】

【Nếu đã vậy, chẳng bằng nghe lời tôi đi.】

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn run rẩy chụp lại toàn bộ nội dung bản đấu thầu.

Sau đó bán cho đối thủ của Hoắc Nhiên.

Đúng vậy.

Theo lời hệ thống, năm hai mươi lăm tuổi Hoắc Nhiên sẽ nhận tổ quy tông.

Hắn có gia thế của riêng mình, có công ty của riêng mình, càng có năng lực.

Sau khi trải qua cửa ải mang tên tôi, sau khi chia tay tôi, hắn sẽ càng thuận buồm xuôi gió.

Tôi cố gắng thuyết phục bản thân như vậy.

Rồi run rẩy mua vé máy bay.

Lúc kéo vali ngồi chờ trong đại sảnh, trong đầu tôi hiện lên vô số hình ảnh.

Có ngọt ngào, có cãi vã.

Trong mắt người ngoài, là tôi luôn bao dung cho Hoắc Nhiên hay nổi nóng.

Nhưng thực ra đều là tôi không ngừng kiếm chuyện với hắn.

Sau đó lại thử dùng cách vẽ bánh, PUA để dỗ dành cứu vãn.

Chỉ để vào khoảnh khắc cuối cùng tìm cho mình một con đường sống.

Tôi vẫn luôn tính đường lui cho bản thân.

Tôi… rất ích kỷ.

Nhưng hình như tôi cũng thật sự thích Hoắc Nhiên rồi.

【Thích hắn là chuyện bình thường! Người ta là nam chính mà, sức hút nhân cách siêu lớn luôn.】

【Pháo hôi như chúng ta nên tránh xa một chút, đừng cố cưỡng cầu. Không thì người bị thương chỉ có thể là cậu thôi!】

Tôi gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, cố đè nén sự lưu luyến trong lòng.

Nhưng dù lưu luyến thì sao chứ.

Làm ra chuyện quá đáng như vậy, còn ôm toàn bộ gia sản của hắn bỏ trốn thật xa, vứt bỏ hắn.

Cho dù Hoắc Nhiên có là người đất nặn đi nữa, chắc cũng sẽ thất vọng về tôi tới cực điểm.

“Tần Minh, em định trốn đi đâu?”

Khi giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, cổ tay tôi cũng bị người ta hung hăng siết chặt.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt quen thuộc của Hoắc Nhiên.

Chỉ là lần này, vẻ mặt hắn xa lạ chưa từng có.

Phẫn nộ.

Thất vọng.

Mỉa mai.

Nực cười.

Tất cả đều phản chiếu trong mắt hắn, mang theo hơi lạnh đâm người.

Tôi ngơ ngác nhìn hắn, mắt đỏ hoe như lần đầu gặp gỡ.

Mà Hoắc Nhiên chỉ khựng lại một chút, rất nhanh đã khôi phục như cũ.

Hắn cười nhạo một tiếng, cũng chẳng biết đang cười ai.

“Khóc à? Giờ trò này vô dụng với tôi rồi!”

“Lần này cho dù em khóc chết ở đây, tôi cũng sẽ không đau lòng vì em nữa!”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘