[Ai Nói Hắn Là Chó Điên?_] Chương 13

 Tôi nói với hắn:

“Hôm nào gọi người tới tháo xích đi đi, trong phòng có thứ này nhìn kỳ quái lắm.”

Mộ Yến Cẩn lại nghiêng đầu.

“Kỳ quái sao? Tôi thấy bình thường mà.”

Tôi thở dài thật sâu, nghiến răng nghiến lợi:

“Anh đương nhiên thấy bình thường rồi, vì bây giờ người bị xích đâu phải anh nữa!”

Vừa nói tôi vừa tức đến đá hắn một cái.

Nhưng cổ chân lại bị Mộ Yến Cẩn chộp lấy ngay lập tức.

“Đừng quậy nữa, mau thả em ra.”

“Gọi chồng đi.”

“……”

“Anh thả em ra trước đã.”

“Em gọi chồng trước đi.”

Rặng đỏ lan khắp mặt tôi.

Tôi nhỏ giọng lí nhí một tiếng.

Hai tay Mộ Yến Cẩn vuốt dọc đùi tôi, giọng điệu đầy xấu xa:

“To hơn chút.”

Tôi cắn răng, liều luôn.

“Chồng… ưm…”

Phía dưới lập tức truyền tới cảm giác áp bức mãnh liệt.

Khiến giọng tôi bất ngờ bật cao.

Mộ Yến Cẩn dùng giọng điệu dịu dàng mà dụ dỗ tôi.

Hơi thở hắn càng lúc càng nặng nề, động tác cũng dần trở nên mạnh bạo hơn.

“Đồ điên, đồ lừa đảo, đồ khốn nạn!”

Tiếng mắng của tôi bị va chạm làm tan nát vụn vặt.

Trước khi ngất đi, bên tai chỉ còn tiếng thở dốc thỏa mãn của Mộ Yến Cẩn.

Hắn ôm tôi thật chặt vào lòng.

Bàn tay nóng ấm chậm rãi vuốt ve những vết đỏ hắn để lại trên người tôi.

“Tống Thừa, em là của tôi.”

13

Tôi chiến tranh lạnh với Mộ Yến Cẩn suốt một tuần.

Vì eo tôi đau suốt một tuần luôn.

Hắn xuống phòng khách tìm tôi…

Tôi liền lên phòng ngủ.

Hắn lên phòng ngủ…

Tôi lại chui vào thư phòng.

Tóm lại hắn tới đâu, tôi tự giác dời chỗ tới đó.

Hôm ấy lúc tôi chơi với Jason trong vườn hoa…

Mộ Yến Cẩn không đi tới.

Hắn đứng cách đó không xa nhìn chúng tôi.

Tôi chơi với Jason, lúc thì bảo nó ngồi xuống, lúc lại bảo nó bắt tay.

Jason đều ngoan ngoãn làm theo.

“Chó còn nghe lời hơn anh ta.”

Tôi nhỏ giọng lầm bầm.

Đúng lúc ấy Mộ Yến Cẩn bỗng gọi tôi.

Hắn đứng dậy khỏi chiếc ghế dài cạnh đài phun nước, cười vẫy tay với tôi.

Tôi do dự một lúc.

Cuối cùng vẫn đi qua.

“Gì vậy?”

Mộ Yến Cẩn cười tươi kéo lấy tay tôi.

Rồi lật lòng bàn tay tôi lên.

Hắn nói:

“Ngồi xuống.”

Nói xong, hắn tự mình ngồi xuống trước.

Trong mắt tôi càng thêm khó hiểu.

Mộ Yến Cẩn lại tiếp tục nói:

“Tay trái.”

Dứt lời, hắn đặt tay trái mình lên lòng bàn tay tôi.

Đến khi nhận ra hắn đang làm gì…

Tôi lập tức đỏ bừng mặt, kinh ngạc nhìn hắn.

Ý cười trong mắt Mộ Yến Cẩn càng sâu hơn.

Hắn tiếp tục:

“Tay phải.”

Rồi lại đặt tay phải lên lòng bàn tay tôi.

Hắn lặp lại toàn bộ trò chơi lúc nãy tôi chơi với Jason.

Cuối cùng nói:

“Đầu.”

Vừa nói, hắn vừa đặt cằm lên lòng bàn tay tôi, ngẩng đầu nhìn tôi từ dưới lên, nở nụ cười rực rỡ.

Giống hệt như lần đầu tiên gặp nhau.

Không cần soi gương tôi cũng biết mặt mình lúc này đỏ tới mức nào.

Tôi nhìn hắn đến mê mẩn.

Cho tới khi hắn hơi khựng lại rồi mở miệng:

“Em yêu… em chảy máu mũi rồi kìa”

Tôi vội đưa tay sờ dưới mũi.

Đầu ngón tay lập tức nhuốm đỏ.

Tôi cuống quýt ngẩng đầu lên.

Nhưng Mộ Yến Cẩn đã bế thốc tôi lên.

Người luôn điềm tĩnh như hắn… hiếm khi lộ ra vẻ hoảng hốt như vậy.

“Bác sĩ! Tôi đưa em đi gặp bác sĩ.”

“Không đúng, tìm quản gia trước đã.”

Tôi ôm mũi, liều mạng đấm vai hắn.

“Mau thả em xuống!”

Hắn định để cả thế giới biết tôi vì nhìn gương mặt đẹp trai của hắn mà chảy máu mũi sao?

Mất mặt thế này mà để người khác biết…

Sau này tôi còn sống nổi ở nhà họ Mộ không đây?

Nhưng Mộ Yến Cẩn hoàn toàn coi như không nghe thấy phản đối của tôi.

Hắn vội vàng ôm tôi đi vào trong nhà.

Trong lúc cấp bách, tôi giật tóc hắn, cúi đầu hôn lên môi hắn.

Mộ Yến Cẩn lập tức khựng lại, dần chìm vào nụ hôn ấy.

Đúng lúc đó Mộ Thanh Nhượng từ ngoài trở về.

Nhìn thấy cảnh này, anh ta nhíu chặt mày, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Không thể tìm nổi một căn phòng à?”

“Nhà họ Mộ lớn thế này, không có nổi một căn phòng cho hai người thân mật sao? Nhất định phải đứng ngay cửa đón tôi kiểu này hả?”

Mộ Yến Cẩn khinh khỉnh liếc anh trai mình một cái, cười nhạo:

“Anh ấy không có vợ nên ghen tị với bọn mình thôi, đừng để ý.”

Nói xong lại cúi xuống định tiếp tục nụ hôn ban nãy.

Tôi nhân lúc hắn không đề phòng đẩy hắn ra, nhanh chân chạy vào trong nhà.

Mộ Yến Cẩn lon ton theo phía sau, ríu ra ríu rít như chim sẻ.

“Tống Thừa, Thừa Thừa, phu nhân, vợ ơi, bảo bối ơi~”

Không lâu sau, Mộ Thanh Nhượng dọn ra ngoài sống luôn.

— Hoàn chính văn —

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

1 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘