[Anh Còn Muốn Cưỡng Ép Yêu Thêm Lần Nữa À?_] Chương 11

 15

Bố mẹ rất bận công việc, nhưng luôn đối xử với tôi rất tốt.

Sau khi nhận lại Thẩm Yến Qua, họ vẫn đối xử với tôi như nhau, cổ phần chia cho hai chúng tôi cũng ngang nhau.

Cho nên sau khi ở bên Thẩm Yến Qua, trong lòng tôi luôn cảm thấy rất áy náy.

Bố mẹ đối xử với tôi tốt như vậy, thế mà tôi lại dụ dỗ mất đứa con trai duy nhất của họ.

Nghe tiếng tút tút bên đầu dây bên kia, tôi căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra ngoài.

Họ sẽ mắng tôi sao? Hay sẽ trực tiếp đuổi tôi đi?

Sau khi điện thoại được kết nối, giọng mẹ vẫn dịu dàng như trước:

‘Tinh Tinh, sao thế? Có phải Yến Qua bắt nạt con không?’

Tôi dè dặt mở miệng:

‘Xin lỗi mẹ, con sẽ chia tay anh ấy, mẹ đừng đuổi con đi.’

Mẹ: ‘Chẳng phải mẹ bảo Yến Qua chuyển lời cho con rồi sao? Bố mẹ đều ủng hộ hai đứa ở bên nhau mà.’

Hả?

Nhưng con nuôi của mẹ là gay, con ruột của mẹ cũng là gay đấy.

Nhà họ Kỳ có hai đứa con trai mà lại tuyệt tự rồi.

Mẹ thở dài:

‘Thật ra chuyện Yến Qua thích con, bố mẹ biết từ lâu rồi. Điều kiện duy nhất lúc nó trở về nhà chính là chúng ta không được phản đối chuyện nó ở bên con.’

‘Nó không chịu đổi họ cũng là vì chuyện này, nó muốn quang minh chính đại ở bên con.’

Tôi ngây người.

Hóa ra trước khi trở về nhà hắn đã nhắm trúng tôi rồi à.

‘Mẹ muốn hỏi con một câu, con có thích nó không? Nếu là nó ép buộc con yêu đương, bố mẹ sẽ giúp con bỏ trốn, sau này không cần gặp nó nữa.’

Thích Thẩm Yến Qua sao?

Tôi tự hỏi lòng mình.

Từ nhỏ tôi đã do người giúp việc nuôi lớn, cực kỳ khao khát có người toàn tâm toàn ý yêu mình.

Thật ra lúc bị Thẩm Yến Qua giam giữ, trong lòng tôi lại thấy rất ngọt ngào.

Chỉ là tôi... không chịu thừa nhận thôi.

Tôi nghiêm túc nói:

‘Con thích anh ấy, mẹ à, con rất thích anh ấy.’

Mẹ bật cười khẽ:

‘Vậy là tốt rồi.’

‘À đúng rồi, lén nói cho con biết nhé, nghe nói trước lúc mất trí nhớ Yến Qua đã đặt nhẫn rồi, chắc là muốn cầu hôn con.’

16

Cả người tôi như đang giẫm trên mây, mơ mơ màng màng cúp máy.

Nôn nóng muốn lao ngay vào lòng Thẩm Yến Qua.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, Thẩm Yến Qua chỉ mặc một chiếc quần thể thao màu xám, cơ ngực căng đầy, tám múi rõ ràng.

Trên người còn đầy vết cào cắn tôi để lại tối qua.

Tôi nhìn đến ngẩn người.

‘Nói chuyện với bố mẹ xong rồi à? Tôi đã bảo họ chắc chắn sẽ chúc phúc cho chúng ta mà.’

Giọng Thẩm Yến Qua đầy chắc chắn.

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hỏi ra vấn đề mà mình muốn hỏi từ lúc bị hắn bắt về lần thứ hai:

‘Thẩm Yến Qua, có phải trước khi được nhận về anh đã thích em rồi không?’

Thẩm Yến Qua gật đầu, đôi mắt đen chăm chú nhìn tôi:

‘Em từng giúp tôi, chúng ta quen nhau từ rất lâu rồi.’

Bố mẹ tôi luôn có thói quen làm từ thiện, cuối tuần tôi cũng thường theo người giúp việc tới cô nhi viện làm tình nguyện.

Thẩm Yến Qua lớn lên đẹp trai, học lại giỏi, nên trong cô nhi viện luôn có mấy đứa con trai ghen ghét hắn rồi lén bắt nạt hắn.

Lần nọ chúng lại cướp sách của hắn, đúng lúc tôi tới cô nhi viện giúp đỡ nên chẳng nghĩ ngợi gì mà đứng ra bảo vệ hắn.

Sau khi đuổi đám bắt nạt đi, tôi còn giơ nắm đấm với hắn:

‘Anh phải học cách phản kháng đi, ai bắt nạt anh thì đánh lại.’

‘Nếu là thứ em thích bị người khác cướp mất thì sao?’

‘Thì cướp lại, nhốt lại luôn chứ sao.’

Khoảng thời gian sau đó, tôi thường xuyên tới cô nhi viện chơi cùng cậu bé xinh đẹp ấy.

Chỉ là sau này cô nhi viện chuyển tới phía tây thành phố, mỗi lần đi rất xa nên tôi dần dần không tới nữa.

Tôi hoàn toàn không ngờ rằng vẫn có một người luôn chờ tôi tới gặp hắn.

Thẩm Yến Qua nói:

‘Kỳ Tinh à, em thấy tôi học có giỏi không? Nhất là trong chuyện ở bên em.’

Ờm…

Khi đó tôi thật sự đâu có dạy anh như vậy đâu.

‘Đêm em hai mươi tuổi… không phải anh cố tình gài em đấy chứ?’

Hắn lắc đầu:

‘Ban đầu tôi định dùng cách mưa dầm thấm lâu, để em từ từ thích tôi trước. Tối đó là do em uống say, vừa ôm tôi gọi mỹ nhân nói yêu từ cái nhìn đầu tiên, vừa nhào lên người tôi.’

Tôi: “…… haha.”

Biết thế đã không hỏi, mất sạch mặt mũi rồi.

‘Hồi cấp ba tôi với em học cùng trường.’

Tôi mở to mắt:

‘Sao em không biết?’

Giờ Thẩm Yến Qua vẫn còn thấy ấm ức:

‘Khi đó em là đại ca trường học, lúc nào cũng có cả đống người vây quanh, ngày nào em cũng không tới lớp, tôi muốn tiếp cận em cũng không có cách.’

Cái này thì đúng thật.

Đó là khoảng thời gian nổi loạn nhất của tôi, ngày nào cũng đi chơi với đám bạn.

Một tuần mà đi học được hai ngày đã tính là chăm chỉ rồi.

Tôi cảm động đến mắt ngấn lệ, vừa định thâm tình tỏ tình.

Thẩm Yến Qua đã chặn miệng tôi lại, còn không biết lôi đâu ra tai hồ ly với đuôi hồ ly:

‘Bé con, tôi khó chịu lắm, em đeo cái này lên là tôi sẽ vui.’

Mặt tôi đỏ bừng mà đeo vào.

Hơi thở hắn lập tức dồn dập, những nụ hôn nóng bỏng rơi đầy trên người tôi.

Lúc này tôi cuối cùng cũng phát hiện hắn không ổn, giọng khàn khàn:

‘Từ bao giờ anh biết nhiều trò thế này?’

Hắn đặt đôi chân dài của tôi lên vai mình, không ngẩng đầu mà vẫn tiếp tục ra sức:

‘Vừa nãy em tát tôi một cái, cú tát đó làm ký ức của tôi trở lại luôn rồi.’

‘Bé con, tôi ghen rồi. Em đối xử với tôi lúc mất trí nhớ tốt như vậy, chủ động nhào vào lòng thì thôi đi, còn thưởng cho hắn nữa! Em còn chưa từng đối xử với tôi như thế!’

‘Em làm với hắn bao nhiêu lần, tôi sẽ làm gấp đôi.’

……

‘Đồ biến thái! Anh lúc mất trí nhớ với anh chẳng phải là cùng một người sao?!’

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó:

‘Anh còn muốn nhốt em nữa không?’

Giọng hắn đầy phấn khích:

‘Đương nhiên rồi, nhưng nếu em ngoan thì tôi sẽ không làm vậy.’

Hiểu rồi.

Ngày mai tôi sẽ cho hắn thấy thế nào là không ngoan.

Dù sao… tôi cũng là biến thái mà.

_END_

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

1 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘