[Bắt Nạt Bạn Cùng Phòng, Cậu Ta Lại Tưởng Tôi Yêu Đương Với Cậu Ta_] Chương 10

 Chu Hổ tốt như vậy, ngay cả khi tôi bắt nạt hắn, hắn cũng có thể hiểu lầm rằng tôi đang thân thiết với hắn.

Còn tôi thì hoàn toàn ngược lại.

Tôi thật sự từng muốn bắt nạt hắn.

Nếu không phải Giang Minh gửi cho tôi tin nhắn kia.

Hỏi tôi:

【Đúng rồi, dạo này sao mày không kể chuyện bắt nạt thằng bạn cùng phòng nữa?】

Thì tôi suýt quên mất mình là loại người như thế nào rồi.

Dù tôi chưa từng gây tổn thương thực sự cho Chu Hổ, những cú đấm cú đá của tôi với hắn chỉ như gãi ngứa, thậm chí trong mắt hắn còn chỉ là kiểu tình thú giữa người yêu.

Nhưng chuyện tôi từng muốn bắt nạt hắn là sự thật.

Cố tình đá hắn cũng là sự thật.

Chỉ vì nghe mấy lời đồn không thật, tôi đã đối xử với hắn như vậy.

Thật ra đời sống riêng của hắn rất sạch sẽ, hắn còn là người rất tốt. Chỉ bằng vài lời nghe được mà tôi đã tự suy diễn về con người hắn, rồi thật sự sinh ra ý nghĩ muốn làm tổn thương hắn.

Tôi thật xấu xa.

Tôi cúi đầu lặng lẽ quét sân, có giáo viên đi tới vỗ vai tôi.

‘Hoạt động tình nguyện hôm nay kết thúc rồi, lần sau có tuyên truyền chống bạo lực học đường lại gọi em nhé.’

‘Vâng.’

Tôi đeo balo lên lưng đi ra ngoài, vừa tới cổng trường đã chạm mặt Chu Hổ.

‘Mấy ngày nay cậu đi đâu vậy?’

Chu Hổ kéo tôi ôm chặt vào lòng.

‘Tôi lo cho cậu lắm, vợ à.’

Đồ ngốc, còn gọi tôi là vợ.

Chu Hổ nhìn chiếc áo tình nguyện tôi đang mặc, khẽ đọc lên.

‘Tình nguyện viên tuyên truyền chống bạo lực học đường? Vợ à, cậu đi làm tình nguyện à?’

Tôi lập tức thấy xấu hổ tới cực điểm, bật thốt lên.

‘Rốt cuộc cậu có hiểu không vậy!

‘Tôi như thế này rồi mà cậu còn gọi tôi là vợ.'

‘Cậu có biết lúc cậu tưởng tôi đang thân thiết với cậu, trong đầu tôi lại nghĩ tới chuyện làm tổn thương cậu không?

‘Tôi đối xử với cậu như thế mà cậu vẫn không trách tôi, cậu tốt bụng như vậy làm gì?'

‘Loại người như tôi vốn không xứng làm vợ cậu! Cậu… ưm—’

Chu Hổ cúi đầu hôn tôi.

‘Vợ à, tôi không trách cậu.'

‘Thật ra cậu chưa từng làm gì quá đáng với tôi cả.'

‘Chỉ là một mình cậu nghĩ đó là bắt nạt thôi.'

‘Cậu nằm chung với tôi, sang giường tôi ngủ, ngoại trừ chính cậu ra thì ai sẽ thấy đó là bắt nạt chứ?’

Tôi nghèn nghẹn đáp lại hắn.

‘Nhưng tôi còn hiểu lầm cậu là tra nam nên mới bắt nạt cậu.'

‘Tôi không nên chỉ vì lời đồn mà tự ý suy đoán về cậu, càng không nên vì những suy đoán đó mà thật sự muốn làm tổn thương cậu.'

‘Cậu ở bên loại người như tôi không thấy mất mặt à?’

Chu Hổ xoa đầu tôi.

‘Nhưng cậu biết sai thì sửa, còn chủ động nhận lỗi, làm tình nguyện viên đi tuyên truyền điều đó cho nhiều người khác.'

‘Ở bên cậu chẳng có gì mất mặt cả. Vợ à, tôi còn thấy rất tự hào nữa.’

“…”

Buổi tối.

Tôi nằm sấp trên chiếc giường lớn trong khách sạn, một tay đỡ eo.

Có sinh viên tham gia hoạt động hôm nay gọi điện cho tôi.

‘Anh khóa trên, bài phát biểu đại diện hôm nay của anh làm em rất xúc động, chỉ có một chỗ em chưa hiểu lắm. Anh nói nếu tùy tiện bắt nạt người khác sẽ phải chịu hậu quả rất nghiêm trọng… rốt cuộc là hậu quả gì vậy ạ?’

‘Hậu quả… hậu quả chính là… Chu Hổ cậu nhẹ thôi!’

Tôi vội cúp điện thoại.

Run tay nhắn tin cho cậu sinh viên kia.

【Dày vò cả thể xác lẫn tinh thần!】

GÓC NHÌN CỦA CHU HỔ

1

Ngày chuyển vào ký túc xá mới, tôi vừa nhìn đã thấy Lâm Tu.

Đệt. Cậu ấy đáng yêu quá đi mất.

Mái tóc xoăn nâu mềm mềm, áo sơ mi trắng sạch sẽ, người chỉ khoảng mét bảy.

Từ hôm đó, ngày nào tôi cũng không nhịn được mà lén nhìn cậu ấy.

Lén nhìn eo cậu ấy, lén nhìn hông cậu ấy, lén nhìn đôi chân cậu ấy.

Ngay cả bàn chân cũng trắng trắng mềm mềm.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘