Văn Án
Để ép tôi – một tên pháo hôi độc ác – sớm ngày bị cho “out game”, đám bình luận bay trên đầu nghĩ đủ mọi kế hại người.
【Cướp bánh bao của công đi, để hắn chỉ được ăn cơm canh đạm bạc! Đảm bảo hắn hận chết cậu!】
【Đừng cho công giặt quần lót của cậu nữa, hắn tức đến bỏ nhà đi luôn cho xem!】
【Đúng rồi! Lần sau nhớ mặc đôi tất đen kia vào, bảo đảm công tức đến bốc khói bảy lỗ, chảy máu mũi tại chỗ!】
【Đến lúc đó công sẽ đá cậu không thương tiếc, quay đầu ngọt ngào bên bé thụ của bọn tôi!】
Tôi – kẻ ghét cay ghét đắng nam chính công – lập tức sáng mắt.
“Còn có chuyện tốt như vậy sao?”
Thế là tôi chăm chỉ làm theo từng chỉ dẫn của đám bình luận.
Cướp bánh bao, không cho giặt quần lót, đặt mua tất đen…
Khoan đã.
Sao ánh mắt nam chính công nhìn tôi lại ngày càng giống sói đói thế này?

0 Nhận xét