[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 4

 Sở Phù Sinh lập tức giấu chặt hai cái bánh bao hơn.

“Cái này không ngon.”

“Ít nói nhảm.”

Tôi ném đũa qua, giật lấy bánh bao trong tay hắn.

【Lại sao nữa đây công chúa nhỏ của tôi ơi~♪】

【Công làm quần quật cả ngày cũng chỉ dám ăn bốn cái bánh bao, cậu ăn mất rồi hắn ăn gì?】

【Bình thường công toàn ăn bánh bao, hôm nay bị cướp mất, hắn chỉ có thể ăn ba món một canh, chắc tức chết luôn rồi.】

【…Đại ca, tụi mình giả điên giả khùng kiểu này thật sự có tác dụng hả?】

【Bao hiệu quả luôn em trai êy.】

Tôi cũng muốn hỏi.

Thật sự có tác dụng sao?

Sau khoảng lặng ngắn ngủi, đám bình luận đột nhiên nổ tung.

【Trời ơi! Mắt công đỏ lên rồi!】

Tôi lập tức ngẩng đầu.

Viền mắt Sở Phù Sinh thật sự đỏ hoe.

Đám bình luận không lừa tôi.

Một cảm giác thỏa mãn khó tả dâng lên trong lòng.

Tức chết rồi chứ gì.

He he he.

Tôi cắn mạnh một miếng bánh bao, mặt lập tức nhăn lại.

Khô quá, lạnh quá, nghẹn muốn chết, nước bọt trong miệng như bị hút sạch.

Sở Phù Sinh bật cười, đưa tay đỡ bên môi tôi.

Giọng nói mang theo chút nghẹn ngào khó nhận ra.

“Đã bảo không ngon rồi, nhả ra đi.”

Xem thường tôi à?

Tôi nhai nhai nhai nhai nhai, cố sống cố chết nuốt xuống.

Khiêu khích nhìn hắn.

Hừ.

Hận tôi chết đi được rồi chứ gì.

Chịu hết nổi thì cút đi, đi tìm cái tên nam chính thụ chết tiệt của anh ấy!

Cuối cùng tôi vẫn không ăn hết nổi cái bánh bao kia, nghẹn quá.

Sở Phù Sinh hết cách, đành ném bánh bao đi, còn cam đoan sau này mình sẽ không ăn nữa, lúc ấy tôi mới chịu thôi.

Đám bình luận lập tức hiện ra.

【Trời ơi! Tước đoạt quyền ăn bánh bao của công! Nam phụ đúng là lòng dạ rắn rết!】

【Nếu tôi là công chắc tôi tìm dây treo cổ luôn rồi.】

【Công chắc chắn tức dữ lắm! Hắn sắp khóc luôn rồi!】

Tôi hài lòng nhìn đám bình luận.

6

Buổi chiều Sở Phù Sinh còn phải tiếp tục đi làm.

Tôi rảnh rỗi chẳng có gì làm, nằm trên giường gác chân ngẩn người.

Đám bình luận lướt qua trước mắt.

【Không dám tưởng tượng nếu nam phụ đi giặt quần lót trước, lúc công về sẽ phát điên tới mức nào.】

【Biết đâu tức quá bỏ nhà đi luôn.】

【Sau đó gặp bé thụ, hai người vừa gặp đã yêu, gặp lần hai càng say đắm, trực tiếp hạnh phúc bên nhau luôn.】

【Rồi nam chính công từ đó một đường thăng tiến, mở ra cuộc đời sảng văn của riêng mình.】

Không hiểu vì sao…

Tôi thấy hơi khó chịu.

Có lẽ vì không muốn giặt quần lót chăng, từ bé tới lớn tôi chưa từng tự giặt thứ đó bao giờ.

Nhưng vừa nghĩ đến việc có thể khiến Sở Phù Sinh khó chịu, tôi lập tức không thấy khó chịu nữa.

Quả nhiên lúc làm chuyện xấu, con người chẳng biết mệt là gì.

Điều kiện trong làng không tốt.

Lúc mới tới đây, ngay cả chuyện tắm rửa tôi cũng không quen.

Sau này Sở Phù Sinh bỏ ra một khoản tiền lớn sửa lại phòng tắm, còn lắp cho tôi một cái bồn mới, tôi mới thấy dễ chịu hơn chút.

Giờ hắn không có ở đây…

Rốt cuộc nước nóng phải mở kiểu gì?

Tôi cau mày, đứng trước vòi nước vặn qua vặn lại.

【Nam phụ đến cả nước nóng còn không mở được, biết giặt quần lót không vậy?】

【Khó nói lắm. Hắn sống tới mười sáu tuổi mới biết trứng gà có vỏ, máy giặt còn chưa dùng bao giờ, đòi giặt quần lót?】

【Aiya để tui dạy cho, trước tiên lấy cái chậu nhỏ nhỏ, đổ chút nước nước vào, bỏ quần lót nhỏ nhỏ vô, cho chút Lam Nguyệt Lượng, rồi thò tay vào chà chà…】

【Nói kiểu lặp từ ghê tởm quá đi mất.】

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘