[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 2

 Đám bình luận nói chuyện cực kỳ sôi nổi.

Tôi ngẩng đầu liếc nhìn bóng lưng Sở Phù Sinh.

Hắn bưng chậu nước rửa chân, bờ vai hơi trùng xuống.

Má khẽ động, bước chân cũng có chút loạng choạng.

Trông như thật sự bị chọc tức không nhẹ.

Sảng khoái thật.

3

Tôi ghét Sở Phù Sinh.

Nhiều năm trước, tôi từng là thần đồng âm nhạc nổi tiếng.

Sáu tuổi độc tấu piano, mười hai tuổi đã một mình đứng trên sân khấu của học viện âm nhạc hàng đầu thế giới biểu diễn.

Chỉ cần tôi chơi đàn, ba mẹ sẽ tới xem.

Tôi được vô số người vây quanh.

Họ khen ngợi tôi, nịnh nọt tôi, tranh nhau muốn làm bạn với tôi.

Nhưng một vụ tai nạn xe bất ngờ đã phá tan giấc mộng ấy.

Tôi bị điếc.

Môi ai cũng đóng mở liên tục, nhưng tôi chẳng nghe thấy họ nói gì.

Tôi hoảng loạn, đeo máy trợ thính lên, cuối cùng cũng nghe rõ lời họ nói.

Bạn bè nói:

“Điếc cũng tốt, nếu không phải ba mẹ bắt tới, ai thèm ngày nào cũng nâng chân thối của nó.”

“Nó tưởng mình là hoàng đế chắc? Ai cũng phải xoay quanh nó. Chẳng qua chỉ biết chơi vài bản piano rách.”

Giáo viên nói:

“Đáng tiếc cho một mầm non tốt như vậy.”

“Sau này không đàn được nữa rồi.”

Ba mẹ nói:

“Đồ vô dụng.”

Giấc mộng hoàng lương tỉnh giấc.

Tôi lại trở về làm một kẻ cô độc.

Tôi không cam lòng, lần nữa ngồi trước piano. Những phím đàn trắng đen quen thuộc ấy sẽ phát ra âm thanh gì, tôi đã thuộc lòng.

Nhưng khi đầu ngón tay chạm xuống…

Thứ lọt vào tai tôi lại là tiếng dòng điện méo mó quỷ dị, như từng cây kim đâm xuyên màng nhĩ.

Tôi ngã lăn khỏi ghế.

Lần thứ hai mất thính giác.

Bác sĩ nói là do tâm lý.

Máy trợ thính cũng vô dụng rồi.

Thế giới của tôi hoàn toàn chìm vào im lặng.

Tất cả mọi người đều bỏ đi.

Đám đông tan hết, chỉ còn Sở Phù Sinh đứng nguyên tại chỗ.

Thật ra từ lúc tôi biết nhớ, hắn đã luôn ở bên cạnh.

Hắn từng làm bạn chơi cùng tôi, làm bảo mẫu, quản gia, trợ lý, sau này lại thành vệ sĩ của tôi.

Hắn cũng không thật sự câm, chỉ là chưa từng đi học, không biết chữ, cũng không thích nói chuyện.

Tôi bật cười khinh miệt.

“Anh còn chưa đi?”

“Không đi.”

Kỳ lạ thay…

Tôi có thể đọc khẩu hình của hắn.

Và cũng chỉ đọc được mỗi mình hắn.

Tôi hỏi hắn:

“Vì sao không đi?”

Sở Phù Sinh không trả lời, chỉ lặng lẽ làm việc của mình.

Thay ga giường cho tôi, giặt quần áo bẩn của tôi, gọt trái cây tươi cho tôi ăn.

Hắn im lặng làm, tôi cũng im lặng nhìn.

Cuối cùng, hắn cầm tuýp kem dưỡng tay định bôi cho tôi.

Tôi nổi giận, hất văng tuýp kem, túm chặt cổ áo hắn, như một kẻ điên mà gào lên mất kiểm soát:

“Đủ rồi! Không đàn được nữa thì còn bôi kem dưỡng tay cái gì! Cút cho tôi! Cút hết đi! Giống bọn họ vậy, cút hết đi!”

Dựa vào đâu mà Sở Phù Sinh không chịu đi?

Chỉ khi tôi chơi đàn, bọn họ mới vây quanh tôi cơ mà?

Giờ tôi không đàn được nữa rồi.

Tôi đã thành đồ bỏ đi, hắn nên rời đi mới phải.

Sở Phù Sinh bị tôi mắng đến nghiêng cả đầu, cuối cùng cũng quay người bỏ đi.

Nỗi tủi thân như muốn làm tim tôi nứt toác.

Tôi chộp lấy gối ném mạnh vào cánh cửa, nước mắt to như hạt đậu lăn dài xuống má.

“…Đừng quay lại nữa.”

Sở Phù Sinh đi rồi.

Nhưng lại quay về.

Trên tay còn xách theo hộp cơm ba tầng.

“Ăn cơm.”

“Đồ thần kinh, tôi ghét anh.”

4

Tôi ghét Sở Phù Sinh.

Hắn cứ quanh quẩn bên cạnh tôi, phiền như ruồi bọ.

Tôi muốn hắn rời đi.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘