13
Những ngày sau đó, công việc của Sở Phù Sinh tiến triển cực kỳ thuận lợi.
Giống hệt như lời đám bình luận nói từ đầu, sau khi gặp nam chính thụ, sự nghiệp hắn thăng tiến như diều gặp gió.
Giờ đừng nói là đi làm thuê, cho dù mua luôn cả công trường thì số dư trong thẻ hắn cũng chẳng thiếu mất một con số 0 nào.
Đám bình luận mỗi ngày đều tường thuật trực tiếp.
【Ồ hô, hôm nay lại ký được dự án nhỏ hai chục triệu tệ.】
【Ồ hô, công đi uống cà phê với nam chính thụ rồi.】
【Ồ hô, trời mưa rồi mà chỉ có một cái ô thì phải làm sao đây?】
Tôi biết làm sao được.
Phiền chết đi được!
Tôi chui đầu vào chăn, đúng lúc ấy cửa phòng vang lên tiếng gõ.
“Xin chào, đây là phần ăn do anh Sở đặt cho quý khách.”
Tôi: “…”
Càng phiền hơn!
Rõ ràng là hắn tự nấu, còn cố giả làm đồ ăn giao tận nơi, ai ăn mà không nhận ra chứ!
Ngày ba bữa, giao còn đúng giờ hơn cả đặt ngoài!
Tôi nghẹn một bụng tức, mở cửa lấy đồ ăn vào.
Ngày nào hắn cũng bận chạy công việc bàn hợp đồng, rốt cuộc lấy đâu ra thời gian nấu cơm?
【Nam phụ nổi trận lôi đình mini.】
【Nam phụ nổi giận nho nhỏ.】
【Hiếu kỳ vậy thì mai đi cùng hắn đi, dù sao hắn cũng sẽ không nghĩ cậu ghen vì thấy hắn ở bên người khác đâu.】
Tôi không đi.
Ai thích đi thì đi.
Mấy trò dỗ người của Sở Phù Sinh chẳng thay đổi bao nhiêu.
Trước kia ở trong làng thì bắt cá vàng, tặng chó con.
Giờ ví tiền đầy lên rồi, quà tặng dần biến thành giày thể thao mẫu mới, bánh ngọt hot trend…
Nhưng hắn vẫn rất ít khi xuất hiện.
14
Hôm nay, cuối cùng Sở Phù Sinh cũng chịu lộ mặt.
Vì bệnh tai, lại ở một mình một phòng nên muốn tìm tôi, họ đều sẽ nhắn tin trước rồi chờ tôi ra mở cửa.
Nhận được tin nhắn của Sở Phù Sinh nói có chuyện muốn tìm.
Mi tâm tôi giật giật.
Khoảnh khắc mở cửa, tôi nhìn thấy vẻ căng thẳng lóe qua đáy mắt hắn.
“Có chuyện gì?”
Sở Phù Sinh gần như không nhận ra mà hít sâu một hơi, giọng nói hạ rất thấp rất chậm.
“Tạ Cữu, chúng ta đi khám bác sĩ nhé. Bác sĩ tai nổi tiếng nhất cả nước, hôm nay tôi giành được số khám của ông ấy cho ngày mai rồi.”
Tôi biết vị bác sĩ này.
Cứng rắn nổi tiếng, không nhận bất kỳ cửa sau nào, có tiền cũng chưa chắc giành được số.
Tôi cụp mắt xuống.
Biết cơ hội lần này quý giá đến mức nào.
Nhưng…
Tôi lặng lẽ siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Ngay khoảnh khắc cơn đau truyền tới, tôi thấy nam chính thụ sắc mặt nặng nề bước tới.
Cậu ta cau mày đánh giá tôi một chút.
Sau đó quay sang nói chuyện với Sở Phù Sinh.
Môi đóng mở liên tục, theo lý tôi không thể hiểu được.
May mà tôi có đám bình luận phiên dịch trực tiếp.
【Nam chính thụ nói: Anh Sở, công việc ngày mai cực kỳ quan trọng, vị sếp kia chỉ có thời gian đúng ngày mai, anh chắc chắn không tới sao?】
Sở Phù Sinh không chút do dự gật đầu.
“Tôi sẽ tìm thời gian khác để xin lỗi.”
【Nam chính thụ nói: Tai của cậu Tạ có thể để hôm khác khám, bác sĩ đâu có chạy mất, nhưng dự án này mà vuột là thật sự không còn nữa.】
Sở Phù Sinh: “Vậy thì thôi. Không có cũng được, chẳng thiếu mỗi cái này.”
【Nam chính thụ: Anh! Anh vì một tên điếc mà phải làm tới mức này sao?! Ngày nào cũng chạy tới nấu cơm, tặng đồ, cậu ta từng nhìn anh bằng ánh mắt tử tế chưa!】
Sở Phù Sinh đột nhiên sa sầm mặt.
Hành lang khách sạn nhất thời im lặng.
Chỉ có đám bình luận trước mắt tôi vẫn lặng lẽ trôi.
0 Nhận xét