[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 10

Tôi lười biếng ném điện thoại sang một bên, nằm vật lại xuống giường.

Trước mắt, đám bình luận lướt đi cực nhanh.

【Còn ngủ nữa! Công với nam chính thụ đã bàn xong dự án đầu tiên rồi!】

【Mai còn chuẩn bị ký hợp đồng nữa kìa!】

【Đàn ông có tiền là hư hỏng, cậu cứ chờ đi, chẳng bao lâu nữa sẽ bị vứt bỏ thôi!】

Tôi mặt không cảm xúc giơ ngón cái lên.

Ồ ồ.

Vậy thì tốt quá.

Đúng như tôi mong muốn.

Đám bình luận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

【Ý tôi không phải thế mà! Ý tôi là…】

【Ý cô ấy là cậu sắp bị đá rồi, còn phải tận mắt nhìn hai người họ ân ái, cậu không tức à? Không muốn trả đũa sao?】

【Haizz~ nếu tôi là nam phụ, tôi sẽ mặc đôi tất đen kia vào, ghê tởm công thêm trận nữa, chọc hắn tức đến bốc khói bảy lỗ, chảy máu mũi luôn!】

【Đám bình luận đúng là trước sau như một./】

【Dù sao cũng sắp đoạn tuyệt cả đời không qua lại nữa rồi, không cần để hắn sống dễ chịu làm gì!】

【Đúng vậy, dựa vào đâu hắn là nam chính sảng văn Long Ngạo Thiên, còn mình lại là nam phụ độc ác vừa điếc vừa câm!】

Tôi im lặng nhìn.

Càng nhìn càng thấy có lý.

Máu trong người dần sôi lên, lửa giận bùng cháy hừng hực.

Dù sao chuyện xấu bình thường tôi cũng làm không ít rồi, chẳng thiếu thêm chuyện này.

Ông đây nhất định phải ghê tởm chết anh!

Tôi bật dậy, lập tức đặt mua một đôi tất đen giao nhanh trong thành phố.

Đồ được giao tới rất nhanh.

Mở ra, mặc vào.

Không cẩn thận chọn nhầm kiểu, thành tất dài quá gối…

Kệ đi, dù sao cũng màu đen cả.

Tôi kéo căng ống tất rồi xỏ lên chân.

Viền vải mỏng ôm chặt lấy phần đùi, siết ra một chút lõm mềm mại.

Lớp vải đen sau khi kéo căng trở nên nửa trong suốt, thấp thoáng màu da hồng nhạt bên dưới.

Tôi nhíu mày.

Cái thứ này thật sự có tác dụng à?

【Đệt, thế này mà còn không làm nữa thì tôi nghi công có vấn đề thật rồi.】

【Hai tháng không tới tháng rồi, xem nam phụ mặc tất đen xong cuối cùng “dì cả” của tôi cũng chảy ra từ mũi luôn rồi.】

【Tất đen thì đã là gì? Phải mặc thêm đồ hầu gái nữa! Đen trắng này, hồng trắng này, tai thỏ này, đuôi mèo này, siêu ngắn này, xuyên thấu này…】

【Ôi mẹ ơi, chị gái à, mạng internet với đám bình luận làm ơn sống tử tế chút đi được không?】

【Nói trên mạng thì thế thôi, ngoài đời ai mà chẳng muốn đỏ mặt tía tai nhìn một cậu thiếu niên tsundere mặc đồ hầu gái gọi mình là chủ nhân chứ.】

Tôi: “?”

【À ừm… ý tôi là công nhìn thấy chắc chắn sẽ tức đến công tâm!】

【Đúng! Mai cậu ta cứ mặc như vậy đi theo hắn, hắn nói gì cũng bám lấy, làm hắn lỡ mất buổi ký hợp đồng ngày mai, chắc chắn hắn sẽ hận chết cậu ta!】

【Dù sao công cũng là kiểu con cưng của trời, nhiều lắm chỉ vòng vèo thêm chút thôi, không ảnh hưởng chuyện phát tài. Nhưng cậu ta thì thật sự chọc hắn tức điên lên rồi đó!】

Nhìn đến dòng bình luận cuối cùng, động tác trong tay tôi đột nhiên dừng lại.

Đúng vậy.

Tôi là nam phụ độc ác.

Làm điều ác vốn là nghề của tôi.

Tôi chỉ cần phá hỏng công việc của Sở Phù Sinh…

Nhưng trong đầu lại hiện lên vô số hình ảnh.

Ngón tay thô ráp sưng đỏ của hắn, móng tay biến dạng, chiếc điện thoại màn hình vỡ mà không nỡ thay, vết xi măng mãi không giặt sạch trên quần áo…

Sau một hồi im lặng thật lâu, tôi thay lại quần bình thường.

Thôi vậy.

Cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘