[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 13

 Tôi cảm nhận được mặt đất rung chuyển, cuối cùng cũng đứng bật dậy quay đầu nhìn lại.

Tôi đần người.

Sạt lở núi.

Cả đoạn cao tốc bị chặn đứt hoàn toàn.

Làn xe gần nhất gần như bị đá phủ kín trong phạm vi mười mét, thấp thoáng còn thấy được lớp vỏ xe bị ép bẹp.

Mà tảng đá lăn xa nhất thậm chí còn dừng ngay bên chân tôi.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra.

Nếu vừa rồi ăn xong xúc xích là đi ngay, thì bây giờ người bị chôn dưới đó chính là tôi.

Đường trước đường sau đều bị phong tỏa.

Không đi được nữa.

Tôi giống mọi người, đứng chết lặng tại chỗ.

Không biết qua bao lâu.

Phía xa xa bỗng náo loạn.

Con mèo nhỏ trong lòng “meo meo” hai tiếng.

Tôi cúi đầu hỏi nó:

“Mày cũng muốn qua xem à?”

“Meo.”

“Vậy đi thôi.”

Tôi ôm mèo, bước về phía đám đông.

Khoảnh khắc chen vào giữa dòng người, tôi lại đứng hình.

17

Sở Phù Sinh quỳ dưới đất, điên cuồng đào đống đất đá.

Bộ vest đắt tiền trên người đã rách toạc, tóc tai rối bời phủ trước trán.

Hắn nghiến răng đào càng lúc càng nhanh, mười đầu ngón tay đều bật máu.

Nhìn kỹ hơn, cả vành mắt cũng đỏ bừng.

Tôi lẩm bẩm:

“Sao anh ta lại ở đây…”

---

【Lo cho cậu nên đi theo đó chứ sao.】

【Sợ bị cậu phát hiện nên giữ khoảng cách gần năm mươi mét. Ai ngờ đúng năm mươi mét đó lại bị trận sạt lở chia cắt hai bên.】

【Dự án mất rồi, vợ lại gặp chuyện ngay trước mắt mình, là tôi thì tôi nhảy luôn rồi.】

Vợ?

Nam chính thụ cũng tới à?

【Chậc.】

【Nói chung cậu gọi hắn một tiếng trước đi.】

Con mèo trong lòng còn kêu trước cả tôi.

Tôi loạng choạng bước lên hai bước.

Sở Phù Sinh đột nhiên ngẩng đầu.

Gương mặt trắng bệch đầy tuyệt vọng.

Hắn nhìn thấy tôi, biểu cảm vẫn còn ngơ ngác.

Hai giây sau.

Hắn chống cả tay lẫn chân đứng bật dậy, lảo đảo lao tới ôm chặt lấy tôi.

Đầu vùi sâu vào hõm cổ tôi, hơi thở dồn dập từng nhịp phả lên gáy.

Nhiệt độ nóng bỏng trên người hắn gần như muốn hòa tan tôi.

Còn có thứ chất lỏng lạnh ngắt nào đó nhỏ xuống vai tôi.

Sở Phù Sinh ôm rất chặt.

Bùn đất, máu me đều cọ hết lên quần áo tôi.

Tôi cứng đờ giơ tay lên, ôm lại hắn, nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn.

“Tôi không sao.”

Hắn đột nhiên buông tôi ra, hai tay nâng mặt tôi.

Ánh mắt từng chút từng chút quét qua gương mặt tôi.

Đôi môi run rẩy.

Tôi hé miệng, rất muốn nói thêm một câu “Tôi thật sự không sao”.

Nhưng còn chưa kịp phát ra tiếng, Sở Phù Sinh đã cúi đầu hôn xuống.

Môi răng chạm nhau.

Hắn hôn rất mạnh, như muốn nuốt tôi vào bụng.

Tiếng tim đập nổ vang bên tai.

Không biết là của tôi, hay của hắn.

【Đệt!!! Đệt!!! Công chủ động rồi!!!】

【Bà nội ơi! CP bà ship cuối cùng cũng hôn nhau rồi!!!】

【Rải hoa kết thúc!!!】

【Không ngờ đời này tôi còn sống để nhìn thấy công thổ lộ tình cảm.】

【Giờ thì hay rồi, môi cũng hôn rồi, không ở bên nhau cũng khó nói nổi nữa ha?】

【Bé con dù chưa hiểu rõ lòng mình, nhưng tim đập thế nào chắc cũng nghe ra rồi chứ?】

【Quả nhiên người hay xoắn xuýt cần một người yêu không chịu buông tay.】

【Công cho dù bị đẩy ra cũng sẽ bưng ba món một canh quay về.】

【Hu hu hu tại sao tôi vừa làm mình làm mẩy là người yêu chạy mất rồi?】

【Vậy người yêu cậu chắc là xe mô tô đó.】

【Đệt!】

Tiếng gió lùa qua hành lang, mang theo vô số âm thanh mới.

“Thanh niên bây giờ thật chẳng biết xấu hổ.”

“Trẻ con đừng nhìn.”

“Meo! Meo!”

“Vợ ơi, anh cũng muốn hôn~”

“Tan đi tan đi, giải tán hết!”

Tôi đứng ngây người tại chỗ.

Sở Phù Sinh hôn xong vẫn nắm chặt tay tôi, không dám thả lỏng dù chỉ một giây.

“Đi, đi!”

“Đi đâu?”

“Bệnh viện!”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘