[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 6

 Tôi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa xuân ẩm ướt dính dáp, khiến tâm trạng tôi cũng tệ theo, như có tảng đá lớn đè trong lòng, nghẹn đến không thở nổi.

Cả người khó chịu như vừa bị bò liếm vậy.

Sở Phù Sinh cả đêm không về.

Tôi cũng cả đêm không ngủ.

Cho đến lúc trời vừa hửng sáng, tôi nghe tiếng ổ khóa ngoài sân khẽ động.

Một bóng người quen thuộc lảo đảo bước vào.

Tim tôi giật thót, vội nhắm mắt giả vờ ngủ.

Mé giường khẽ lún xuống, bên chóp mũi phảng phất mùi cỏ non lẫn hơi sương sớm.

Lúc này tôi không nghe được, cũng không nhìn thấy gì, cả người như bị nhấn chìm trong bóng tối và yên tĩnh, bất giác căng thẳng.

Tim cũng nhảy thẳng lên tận cổ họng.

Mà bởi vì tôi nhắm mắt quá chặt…

Nên không nhìn thấy bàn tay Sở Phù Sinh đưa ra rồi lại thu về.

Không nhìn thấy ánh mắt cô đơn cùng đầu ngón tay đầy kiềm chế của hắn.

Đương nhiên cũng không nhìn thấy đám bình luận.

【Bé cưng giả vờ ngủ dở quá, cái mặt nhỏ nhăn hết cả lên rồi.】

【Bé cưng còn chưa biết dáng vẻ mình lúc ngủ đáng yêu thế nào đâu. Mày mắt giãn ra, nửa khuôn mặt vùi trong chăn, đáng yêu đến mức tui muốn ôm hôn một cái thật mạnh.】

【Ai thương công đi, biết bé cưng đang giả ngủ mà không dám vạch trần, sợ bé mở mắt ra lại hung dữ với mình.】

【Xong rồi, công tưởng bé cưng ghét mình đến mức thà giả ngủ cũng không muốn nhìn thấy mình.】

【Được rồi, chúc mừng đôi uyên ương cũ này đã đạt thêm một bước “thoái triển” mới trong tình cảm!】

【Công cũng nhịn giỏi thật, chuyện này rõ ràng chỉ cần làm một trận là giải quyết được rồi.】

【Nếu bị bé cưng chưa nhận ra tình cảm của mình chém cho một nhát cũng tính là giải quyết vấn đề thì đúng vậy đó.】

【Không nói nữa không nói nữa.】

Qua thật lâu, lâu đến mức mùi cỏ nơi chóp mũi đã tan biến, tôi mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

8

Lúc tỉnh dậy không thấy Sở Phù Sinh đâu.

Cơm trưa đã nấu xong đặt trên bàn, còn được giữ ấm cẩn thận.

Bên cạnh có đè một tờ giấy.

Sở Phù Sinh viết rằng nước sau mưa rất lạnh, bảo tôi đừng đụng vào việc nhà nữa, cứ để đó chờ hắn về làm.

Tôi cũng không cãi hắn.

Hắn thích giặt quần lót thì cứ để hắn giặt.

Tôi còn thấy nhàn hơn.

Trước khi chuyển tới làng, lúc nổi nóng tôi đã đập hỏng điện thoại, vào làng rồi cũng không mua lại cái mới.

Ở trong làng rảnh rỗi đến mức chỉ có thể ngắm mây trôi hoa rụng.

Nhưng cũng không đến nỗi nhàm chán.

Chỉ là Sở Phù Sinh liên tục mấy ngày không lộ mặt, khiến tôi bắt đầu thấy khó chịu.

Ba bữa cơm vẫn đúng giờ xuất hiện trên bàn, đống việc nhà chất đống cũng sẽ được dọn sạch vào một đêm nào đó.

Trong nhà thỉnh thoảng còn xuất hiện vài món đồ chơi mới lạ.

Cá vàng biết thổi bong bóng, chó con vừa mới tập đi…

Đều là Sở Phù Sinh mang về cho tôi giải khuây.

Khắp nơi đều có dấu vết chứng minh hắn ngày nào cũng về nhà, nhưng chẳng biết dùng cách gì, hai chúng tôi lại cứ không chạm mặt nhau lần nào.

Hắn không muốn gặp tôi.

Kệ hắn!

Tôi còn chẳng muốn gặp hắn đâu!

Đi tìm cái tên nam chính thụ chết tiệt của hắn đi!

Đỡ phải ngày nào cũng ở đây làm bao cát trút giận cho tôi!

Ai thèm chứ!

Tôi xách con chó nhỏ lên, hung hăng vò mạnh cái bụng mềm của nó.

Chó con rên ư ử phản kháng.

Lại bị tôi chọc chọc vào mũi dạy dỗ:

“Hắn không gặp mày thì mày cũng đừng gặp hắn! Mày là do một mình tao nuôi, chỉ được nhận tao thôi! Còn mấy con cá ngu chỉ biết thổi bong bóng kia nữa! Cũng chỉ được nhận tao!”

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘