[Mấy Bình Luận Này Có Thể Đứng Đắn Chút Không Vậy?_] Chương 14

 18

Muốn sơ tán trên cao tốc còn cần thời gian.

Sở Phù Sinh trực tiếp gọi trực thăng tới.

Chở cả một khoang người rời đi.

Hai chúng tôi bị ép chen ở góc.

Sở Phù Sinh vẫn dính sát lấy tôi, tay nắm tay, vai kề vai.

Người xung quanh liên tục nhìn sang.

Tôi có chút ngượng ngùng, giãy nhẹ:

“Không sao rồi, buông ra trước đi.”

“Không buông!”

Tay hắn lạnh như băng, còn thỉnh thoảng run lên.

Tôi hết cách.

Đành mặc hắn ôm mặc hắn dựa.

Đám bình luận trước mắt vẫn đang mở hội ăn mừng.

Nhưng có lẽ thấy vẻ nghi hoặc của tôi.

Cuối cùng bọn họ cũng chịu nói tiếng người.

【Người công thích từ đầu tới cuối luôn là cậu mà, còn nam chính thụ… cậu ấy sẽ có CP chính thức khác của mình.】

【Từ lúc cậu cứu hắn khỏi tay bọn buôn người hồi nhỏ, hắn đã nghĩ cách lấy thân báo đáp rồi. Đáng tiếc lá gan còn nhỏ hơn lỗ kim, chuyện vượt giới hạn nhất từng làm cũng chỉ là trộm quần lót của cậu thôi.】

【Nam phụ nhà chúng ta vừa tốt bụng vừa xinh đẹp, chỉ là không biết nói chuyện lắm thôi, tính tình kém chút thì sao chứ?】

【Đúng vậy, công được cậu cứu khỏi bọn buôn người, còn vụ tai nạn xe là vì hôm đó cậu đi lấy quà sinh nhật cho bạn. Mà cái đám bạn của cậu chẳng phải thứ tốt đẹp gì đâu, chúng ghen tị vì cậu đàn piano quá giỏi.】

【Tạ Cữu à, thẳng thắn thêm một chút đi, nghe thử tiếng tim mình xem.】

Từng dòng từng dòng, vô số thông tin ập vào đầu tôi.

Tôi nghe thấy chính mình hỏi Sở Phù Sinh:

“Anh thích tôi à?”

Đáp lại tôi là một cái ôm siết thật chặt.

“ Rất Thích.”

19

Điếc do tâm lý.

Một cơ chế tự bảo vệ của não bộ được tạo ra bởi xung đột tâm lý hoặc tổn thương cảm xúc.

Ngày xảy ra tai nạn xe, có rất nhiều người đến thăm tôi.

Bọn họ mang theo trái cây và hoa, an ủi rằng tôi sẽ hồi phục thôi.

Người bạn tổ chức sinh nhật hôm đó cũng đến.

Tôi đưa món quà mà ngay cả lúc chuẩn bị vào phòng phẫu thuật vẫn còn nắm chặt trong tay cho cậu ta.

Là một cây vĩ cầm.

Tôi đặt làm riêng trước nửa năm.

Vì được đóng gói cẩn thận, lại luôn ôm trước ngực nên nó vẫn nguyên vẹn.

Cậu ta khóc nói muốn làm bạn tốt với tôi cả đời.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi phát hiện cây vĩ cầm ấy nằm trong thùng rác bệnh viện…

Sau đó, tôi đeo máy trợ thính.

Có lẽ là do chiếc máy bác sĩ đưa cho tôi không tốt nhỉ.

Tôi nghe thấy rất nhiều âm thanh kỳ lạ.

Thì ra bọn họ nghĩ như vậy.

Thì ra tôi vẫn chỉ có một mình.

Tất cả những ai đến gần tôi đều là vì có lợi ích, mà một kẻ bị điếc như tôi… đã không còn giá trị nữa.

Tôi điếc rồi.

Mãi đến một ngày sau đó.

Tôi bỗng phát hiện, hóa ra vẫn có người thật sự quan tâm tôi.

Quan tâm đến mức… bất chấp nguy cơ sạt lở lần hai, mặc cho tất cả mọi người ngăn cản, chỉ để tìm được tôi.

Hôm đó gió rất lớn.

Mang theo nhịp tim hỗn loạn của tôi, và cả những âm thanh vừa được tái sinh.

—— Hết chính văn ——

NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA SỞ PHÙ SINH

1

Cậu chủ của tôi rất hay khẩu thị tâm phi.

Hồi nhỏ, trong biệt thự thường chỉ có hai chúng tôi, cộng thêm một dì giúp việc.

Dì giúp việc bị bệnh nhưng vẫn cố dậy nấu cơm.

Cậu chủ mắng:

“Người cảm lạnh đều là đồ ngốc! Đồ ngốc không cần nấu cơm!”

Nhưng tôi cảm thấy cậu ấy rõ ràng rất lo cho dì giúp việc.

Lớn thêm chút nữa.

Ngày nào cậu ấy cũng phải đi học piano.

Trước giờ học còn càu nhàu:

“Chán chết đi được, dạy còn chẳng hay bằng tôi đàn.”

Nhưng suốt hai tiếng đồng hồ, tay cậu ấy chưa từng rời khỏi phím đàn.

Có lẽ Tạ Cữu không biết.

Lúc cậu ấy chơi piano, người ta không thể dời mắt nổi.

Không còn những lời nói sắc bén.

Cậu ấy chỉ yên lặng ngồi đó, chăm chú, tao nhã, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Đàn ra những thanh âm khiến người khác rung động.

Sau này.

Cậu ấy cũng có bạn bè.

Người xuất hiện trong cuộc đời cậu ngày càng nhiều.

Sự thiếu vắng tình thương của cha mẹ thời thơ ấu khiến cậu ấy càng trân trọng những mối liên kết khó có được này hơn.

Ngoài miệng Tạ Cữu không nói, nhưng thật ra cậu ấy nhớ sinh nhật của gần như tất cả mọi người.

Luôn chuẩn bị quà từ rất sớm, rồi đưa trước ngày sinh nhật.

Sau đó lại giả vờ chẳng để tâm.

“Tiện tay mua thôi.”

Tôi biết.

Cậu ấy rất quý trọng những người bạn đó.

Dù rằng không phải ai trong số họ cũng là người tốt.

2

Tạ Cữu.

Tôi hiểu em hơn chính em.

Cho nên, đừng đẩy tôi ra nữa.

Tôi biết đó không phải ý thật lòng của em.

—— Hết ngoại truyện ——

(Tác Giả viết ngoại truyện ngắn qué TT)

Chủ ví: Ph** Th* Phuong Mở app MoMo/ Ngân hàng → Quét QR → nhập số tiền bạn muốn.
Đã sao chép

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Mở trang truyện bằng trình duyệt khác nhé các tình iu 😘